Gió thổi mang theo mùi thuốc nồng nặc chát đắng.
Dung Quyện mơ màng hé mắt, thấy một nữ tử thanh tú đang ngồi bên mép giường, cúi người sát lại gần. Động tác bưng thuốc của bà ta thật dịu dàng biết bao.
Hệ thống: [Cảnh báo, có độc.]
[Cảnh báo, có độc!!]
Y bừng tỉnh ngay lập tức.
Chứng kiến mí mắt của kẻ sắp chết đột nhiên bật dậy, tất cả mọi người có mặt đều giật nảy mình.
Hồi lâu sau, phu nhân ngồi bên giường mới hoàn hồn đầu tiên, bà ta làm bộ thở phào nhẹ nhõm, nhưng nụ cười trên môi lại gượng gạo vô cùng: “A Tung, cuối cùng con cũng tỉnh rồi.”
“Mau uống thuốc trước đã.” Theo lời phu nhân, nha hoàn đứng gần đó lại bắt đầu đưa thuốc tới.
Đối diện với bát nước đen ngòm, Dung Quyện ngước mắt lên, phát hiện xung quanh còn có mấy cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.Chỉ vài giây sau, vẻ mặt y khẽ động.
“Đau đầu quá.”Vừa dứt lời y lại diễn cảnh người bệnh kinh hoàng bật dậy, giơ tay day thái dương, tiện đà thúc cùi chỏ hất tung nha hoàn đang tấn công bên cạnh.
Nước thuốc đổ lênh láng đầy đất, nha hoàn vô thức sợ hãi nhìn về phía phu nhân: “Phu… phu nhân…”
Phu nhân quát lên cắt ngang: “Cút xuống, có bát thuốc cũng bưng không xong.”
Nói đoạn, bà ta đích thân bước tới.
Khi tầm nhìn dần trở nên rõ nét, Dung Quyện cảm giác như mình đang nhìn thấy đèn giao thông, bị chói đến lóa cả mắt.
Đầu phu nhân đầy châu ngọc, da thịt đầy đặn trắng ngần, khuôn mặt tròn trịa toát lên vẻ ngây thơ nũng nịu vừa phải, ánh mắt lúng liếng lại mang theo nét dịu dàng.
Lão ma ma đứng cạnh lập tức nói chen vào: “Phu nhân vì lo cho thiếu gia mà sáng nay ăn ít đi một bữa đấy ạ.”
Dung Quyện gật đầu, nhìn ra là lo lắng lắm rồi.
Y không tiếp lời, phu nhân tưởng y sợ đến ngây người, than thở: “Lần này con phạm tội tày đình, lo mà nghĩ cách giải thích với cha con đi.”
Điều bất ngờ là, kẻ ngày thường sợ cha ruột nhất, giờ nghe thấy thế lại chẳng hề kinh sợ luống cuống, thậm chí chẳng nhìn ra phản ứng gì.
Hồi lâu sau Dung Quyện mới thuận miệng hỏi câu đầu tiên: “Con phạm tội gì?”
Ánh mắt phu nhân trở nên kỳ quái.
Ma ma bên cạnh nói: “Lão gia có việc rời kinh, vẫn chưa trở về.”
Ý tứ là: Lão gia không có nhà, ngươi giả vờ cho ai xem?
Dung Quyện vẫn giữ vẻ mặt ngơ ngác, thấy vậy, phu nhân đành giải thích khéo: “Lúc con chào hỏi dân nữ ngoài phố thì bị người ta hích cùi chỏ ngã lăn ra.”
Đầu đuôi câu chuyện là do lão ma ma kể lại.
Tóm lại thì nguyên chủ là quý tử của Thừa tướng, suốt ngày cùng đám bạn hồ bằng cẩu hữu làm điều phi pháp, lại còn bị đám bạn xấu lôi ra làm bia đỡ đạn. Lần này càng tệ hơn, bị châm chọc khích bác, y say rượu trêu ghẹo dân nữ, ai ngờ lại làm kinh động xe ngựa của Đại đốc thúc. Ngựa lồng lên lao vào tửu lầu Thiên Hạ Đệ Nhất ở bên cạnh, làm biển hiệu rơi xuống.
Tấm biển “Thiên Hạ Đệ Nhất” rơi xuống kia là do Tiên đế đích thân đề bút, tính tròn ra thì y đã phá hoại đồ ngự ban.
Nghĩ đến cái gọi là tội tày đình trong miệng phu nhân, Dung Quyện hỏi: “Thế nên con sắp bị ban chết à?”
Phu nhân đính chính: “Không phải ban chết, là ban hôn.”
Tưởng bà ta nói nhầm: “Ban cái gì cơ?”
“Hôn.”
Khi nhắc đến việc ban hôn, giọng điệu bà ta có chút kỳ quái.
“Thế minh hôn bao giờ tổ chức?” Dung Quyện nghiêm túc hỏi: “Vợ chưa cưới của con chết bao lâu rồi?”
Cái đầu này hỏng thật rồi sao?
Phu nhân nhìn y chằm chằm: “Chuyện làm vỡ biển hiệu, Lão gia đã viết tấu chương cáo tội, may mà Thánh thượng không truy cứu quá sâu. Chỉ là phía Đại đốc thúc hơi phiền phức.”
Thiên tử đích thân thiết lập Đốc thúc ti để phân tán quyền lực của Thừa tướng, vị Đại đốc thúc đương nhiệm rất được tin dùng, ngay cả trọng thần trong triều cũng phải e sợ thủ đoạn của bọn họ.
Nói là e sợ đã là nói giảm nói tránh, mọi người đối với cơ quan quái vật này đều là nghe danh đã vỡ mật. Không ít đại thần trong triều đã ngã ngựa trong tay bọn họ, ngay cả hoàng thân quốc thích cũng không ngoại lệ.
“Con làm kinh động ngựa của hắn, nếu đối phương cứ bám lấy chuyện này không buông, e là…”
“Lão gia truyền lời về, muốn toàn mạng rút lui thì phải có thêm một người bảo lãnh cho con. Vì thế bắt buộc phải nghênh cưới con gái Tô Thái phó.”
Dung Quyện nhạy bén nhận ra khi phu nhân nhắc đến mối hôn sự này, ngón tay bà ta cong lại một cách không tự nhiên, thậm chí có thể nói là lộ rõ vẻ không vui che giấu không được, cứ như đang nói “cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga”.
Đoán chừng đây là một mối hôn sự cực tốt.
Nhớ lại chuyện nguyên chủ trêu ghẹo dân nữ, y thắc mắc: “Con gái Thái phó mà chịu để mắt đến con sao?”
Mù à?
“Con gái Tô gia bẩm sinh bị mù, nên có thể sẽ coi trọng”
“…”
Hiểu rõ đầu đuôi ngọn ngành, Dung Quyện trực tiếp tiễn khách, kéo chiếc chăn mềm mại trùm kín mặt, hai tai không nghe chuyện ngoài giường.
Bộ dạng sống chết mặc bay, chây ỳ trốn tránh này khiến lão ma ma nhíu mày, đang định lên tiếng thì bị phu nhân giơ tay ngăn lại.
💬 Bình luận chương