Note: Ngôi nhà xinh đẹp chính là mái ấm mỹ đức mà trước kia có nói xây dựng cho sơn phỉ, mình nhớ trước mình edit là vậy, nhưng wp quảng cáo nhiều quá mình lười lướt lại xem nên edit lại 1 cái tên gọn nhẹ hơn, cho ní nào thấy cấn chỗ này.
Kinh thành.
Cục diện trong triều thay đổi từng ngày, Dung Quyện rời kinh không bao lâu, Dung Hằng Toại khai ra từng dùng tà thuật vu cổ mưu hại Thái tử, sau khi Hoàng đế cầm được tờ khai, cũng không triệu kiến xác nhận như lần trước mà nổi trận lôi đình trong cung, sau đó trực tiếp tống Hữu tướng đang bị đình chỉ chức vụ vào ngục lớn.
Cả triều xôn xao, nhưng nếu nói là vô cùng khiếp sợ thì cũng không hẳn.
Từ năm ngoái Hữu tướng đã liên tiếp chọc giận Bệ hạ, hiện giờ Dung Hằng Tung cũng noi theo con đường cũ của ông ta. Bệ hạ có lòng muốn trọng dụng quyền thần mới, người cũ tự nhiên phải nhường đường.
Các quan viên phe Hữu tướng vẫn chưa từ bỏ ý định, dâng tấu nói rằng nếu vì chuyện vu cổ mà liên luỵ Dung Thừa Lâm, thì Dung Hằng Tung cũng có tội!
Cha con có quan hệ huyết thống trực tiếp, bây giờ nên triệu hồi Dung Hằng Tung ngay lập tức, tống giam cùng một thể.
“Kính xin Bệ hạ trị tội Dung Thị lang!”
Hoàng đế: “Nên trị, nhưng Trẫm từng ban cho kim bài miễn tử, vừa khéo trừ đi.”
“…”
Lý do này Ngự sử cũng không bới ra được lỗi sai.
Hoàng đế vô cùng hài lòng, kim bài miễn tử đặt trong tay Dung Hằng Tung, cứ cảm thấy thỉnh thoảng lại xảy ra chuyện, lần này còn có thể thu hồi lại luôn, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.
Hoàng hậu ngầm khen ngợi ông ta thông minh.
Sau khi bãi triều, Đại Đốc Thúc đích thân đi một chuyến tới nhà lao.
Trong phòng giam yên tĩnh tối tăm, Dung Thừa Lâm vẫn như ngày xưa, dáng người như cây tùng xanh, thần tình trang nghiêm.
Ông ta ngồi tĩnh lặng bên mép giường sắt, chỉ là bên thái dương có thêm vài sợi tóc bạc vụn.
Dường như biết ai đang đứng ở đó, Dung Thừa Lâm không quay đầu lại, bàn tay tàn tật dưới tay áo siết chặt.
“Không phải ta thua ông.” Nếu không phải Bệ hạ tìm được một thần tử khác để kiềm chế Đại Đốc Thúc thì căn bản sẽ không xử lý ông ta.
Đại Đốc Thúc không lập tức phản bác, ông nhìn đối thủ chính trị nhiều năm, hồi lâu mới mở miệng: “Đến hôm nay ông vẫn chưa hiểu, mình thực sự thua ở đâu.”
Dung Thừa Lâm lạnh lùng nhìn sang.
Đại Đốc Thúc: “Ông thua ở chỗ không có chủ kiến. Một mực suy đoán tâm tư Bệ hạ, khi ông tìm hiểu rõ mạch suy nghĩ của một kẻ ngu và hùa theo ông ta thì ông cũng theo đó mà biến thành ngu xuẩn.”
Kẻ thù sống chết nhiều năm, chỉ ngắn gọn hai câu đã khiến Dung Thừa Lâm vốn có vẻ bình tĩnh sắc mặt nháy mắt trở nên khó coi.
Ông ta bỗng nhiên bước nhanh tới, bước đi còn có chút khập khiễng.
Song sắt bị nắm chặt lấy.
“Rõ ràng trong cung đã không còn người nào các ngươi có thể nâng đỡ.” Đôi mắt sắc bén của Dung Thừa Lâm nhìn chằm chằm Đại Đốc Thúc: “Rốt cuộc ngươi muốn nâng đỡ ai? Phế vật Ngũ hoàng tử, hay là Triệu Tĩnh Uyên! Chắc không thể nào là cái tên ngu xuẩn đến từ U Châu kia chứ!”
Mỗi người đều có điểm mù tầm nhìn độc đáo của riêng mình. Những năm này Dung Thừa Lâm liều mạng vạch rõ quan hệ với Bắc Dương Vương, nhất thời nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra đối phương rốt cuộc còn lựa chọn tốt nào khác.
Đại Đốc Thúc ám chỉ nói: “Quy trình thẩm án sẽ rất dài, đừng vội, ông có thể tận mắt nhìn thấy ngày đó.”
Dứt lời, phất tay áo bỏ đi.
Tại nhà chính, sáng nay Khổng đại nhân đột nhiên bị gọi tới, đang có chút đứng ngồi không yên, liếc thấy góc áo quan bào bèn lập tức đứng dậy chắp tay hành lễ.
Đại Đốc Thúc phẩy tay: “Ngồi đi.”
“Quân lân cận kinh thành truyền tin, bên phía Định Châu đã tạm ổn, không bao lâu nữa sẽ hồi triều.” Đại Đốc Thúc nhìn Khổng đại nhân, đi thẳng vào vấn đề: “Chuyện phản quân khiến lòng người hoang mang, thân là thần tử, lý nên phân ưu cùng Bệ hạ.”
Khổng đại nhân vội vàng nói: “Xin đại nhân chỉ rõ.”
Đại Đốc Thúc liếc nhìn ông ta:”Để ổn định lòng dân, Lễ bộ nên đề nghị với Bệ hạ, tổ chức nghi thức tiếp nhận đầu hàng vào ngày khải hoàn hồi triều.”
Không ít triều đại từng chuyên môn tổ chức nghi thức tiếp nhận đầu hàng, trong thời kỳ rung chuyển thuận tiện cho việc xây dựng lại uy nghiêm hoàng quyền.
Đây vốn là chuyện nhỏ, Khổng đại nhân nghe vậy trong lòng lại có hơi hoảng hốt.
Nghi thức sẽ trì hoãn thời gian Bệ hạ hạ lệnh trừng phạt quân đội, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là hai canh giờ mà thôi.
Xưa nay Đại Đốc Thúc không làm chuyện vô dụng, cố ý gọi mình tới dặn dò, chẳng lẽ là có cách khiến Bệ hạ thay đổi chủ ý trong hai canh giờ này?
Trong lúc tâm tư Khổng đại nhân hoang mang, Đại Đốc Thúc bỗng nhiên nói: “Bắc Dương Vương nói bệnh nặng, Triệu Tĩnh Uyên tâu xin Bệ hạ muốn về quê. Tính toán thời gian, hắn cũng sắp đến rồi.”
·
Kinh thành sóng ngầm cuộn trào, biên thùy gió lạnh hiu hiu.
Tạ Yến Trú không cố ý bảo đại tướng dưới trướng và sơn phỉ tránh mặt, Dung Quyện càng là nói thẳng không kiêng dè: “Cậu họ sẽ tìm cớ qua đây rất nhanh.”
Sau khi giấu kỹ thánh chỉ giả, thân phận Triệu Tĩnh Uyên đặc biệt, tất sẽ không ở lại kinh thành quá lâu, tránh rơi vào tranh chấp nghi kỵ vô nghĩa.
Điều này có nghĩa là cho dù khi dẫn binh vào hoàng thành, hắn cũng sẽ không tham dự trong đó.
Sơn phỉ vẫn không hiểu mối liên hệ với phản quân nằm ở đâu.
Dung Quyện thản nhiên nói: “Trời sắp giao việc lớn cho người này, tất trước tiên phải phân giải nhiệm vụ ra hết đã.”
(Câu gốc của Mạnh Tử: Cho nên khi Trời sắp trao cho một người trọng trách lớn lao, ắt trước hết khiến tâm chí người ấy chịu khổ, gân cốt phải nhọc nhằn, thân thể phải chịu đói khát, da thịt tiều tụy, lại còn để người ấy lâm vào cảnh túng quẫn, quấy nhiễu những việc đang làm, khiến mọi điều chẳng được như ý.)
Y không mở miệng nữa, vào kiệu để kiệu đi theo sau xe tù.
Xe tù từ cổng thành đi một mạch đến gần điểm giam giữ, phía sau là đám dân chúng phẫn nộ đi theo.
Diễu phố không chỉ để xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng, lát nữa địa điểm xử quyết còn phải ở trước mặt phản quân, để tất cả mọi người hoàn toàn biết rõ dòng dõi Định Vương đã tuyệt đối không còn khả năng hồi phục.
Về phần mệnh lệnh của Hoàng đế giao phó trước khi xuất phát rằng nếu phát hiện con trai Định Vương phải bắt sống mang về, tất cả mọi người đều coi như không nghe thấy.
Trong xe tù, con trai Định Vương đã bị ném đá đến mức mắt nổ đom đóm, kẻ từ nhỏ sống trong nhung lụa, đâu có chịu nổi nỗi nhục nhã như vậy.
Vật cực tất phản, hắn mạnh mẽ dùng gông xiềng đập vào song sắt, gầm lên: “Muốn giết muốn chém muốn lóc thịt, cứ tùy ý các người.”
Cách đám đông, con trai Định Vương nhìn về phía vị trí Tạ Yến Trú: “Chỉ là đừng quên, toàn bộ người của ta đều từng hợp tác với lính Ô Nhung, cũng giết không ít người của các ngươi.”
Binh lính phụ trách canh giữ tù binh đầu hàng bị khơi dậy lửa giận.
“Ngươi dám giết hết bọn họ để báo thù cho tướng sĩ của ngươi sao?!”Khuôn mặt vốn ngũ quan đoan chính kia, giờ đây hoàn toàn là vẻ điên cuồng muốn kéo tất cả mọi người xuống địa ngục.
Hắn lại nhìn về phía những dân chúng đang ném đá vào mình: “Các ngươi lại có tư cách gì mà giả vờ vô tội? Lúc đầu khi tấn công các thành khác, nhà ai không có người góp sức?”
Hắn nói đường hoàng, có mấy người lớn tuổi suýt chút nữa bị chọc tức đến thổ huyết: “Súc sinh, súc sinh!”
Con trai Định Vương càng nói càng kích động, lúc dừng lại th* d*c, một giọng nói khó hiểu bỗng nhiên nhẹ nhàng chen vào.
“Cũng đâu cần cung khai gì, tại sao ngay từ đầu không ai đầu độc cho hắn câm đi?”
Dung Quyện thật lòng thật dạ cảm thấy hoang mang.
Tại sao cứ nhất định phải cho người khác cơ hội làm ồn lỗ tai mình chứ?
Dung Quyện lại nhìn về phía con trai Định Vương: “Nói thêm một chữ nữa, làm thành người lợn đấy nhé.”
Lần này đừng nói con trai Định Vương, cả đất trời đều yên tĩnh trở lại.
Lời nói rợn người, người ngoài nghe thấy thì kinh hãi nhưng đám sơn phỉ đã sớm muốn rút đao lại cảm thấy sướng rơn, tiện thể nhìn Dung Quyện cũng thuận mắt hơn nhiều.
Đối với tên con trai Định Vương lải nhải này, bọn họ hận không thể trực tiếp cắt lưỡi đối phương.
Ban ngày ban mặt cũng có thể để cho không gian im ắng.
Sau khi tai được thanh tịnh, Dung Quyện chậm rãi đi về phía gần xe tù.
Sơn phỉ xung quanh chủ động nghiêng người, nhường đường muốn xem y định làm gì.
Dung Quyện đứng lại một chỗ, từ góc độ này, vừa vặn có thể nhìn xuống nơi giam giữ binh lính đầu hàng bên dưới.
Y nhìn Tạ Yến Trú một cái, chỉ một ánh mắt trao đổi Tạ Yến Trú ra lệnh cho tướng lĩnh dưới trướng giải toàn bộ binh lính đầu hàng ra ngoài.
Đợi phía dưới đen nghịt, Dung Quyện quét qua từng khuôn mặt binh lính đầu hàng, không nhanh không chậm cất tiếng.
“Trận chiến Định Châu, tội bắt đầu từ triều đình, họa nằm ở Ô Nhung.”
Không tìm cớ cho bất kỳ bên nào, bao gồm cả sơn phỉ, theo bản năng nghiêm túc nghe y nói tiếp.
Dung Quyện lại không nói quá nhiều, thẳng thắn hỏi: “Hiện nay, vì phản quân tác oai tác quái, Ô Nhung đốt giết cướp bóc ở Định Châu, các ngươi cho rằng món nợ này nên tính thế nào?”
Y làm việc xưa nay chú trọng đơn giản thô bạo.
Lời nói rõ ràng như vậy, nếu không ai nghe hiểu thì chứng tỏ không có não.
Không có não, cái đầu cũng không cần giữ lại nữa.
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, trong đám binh đầu hàng, một nam tử mặt mũi lấm lem là người đầu tiên quỳ sụp xuống đất.
“Chính sách triều đình hà khắc trước, mấy năm nay lao dịch thuế má Định Châu đều cao hơn nơi khác, chúng ta tin lầm Định Vương, không cầu được tha thứ, chỉ cầu có một cơ hội bắt Ô Nhung nợ máu trả máu!”
Theo cú quỳ của hắn, càng ngày càng có nhiều người rơi lệ quỳ xuống.
“Mong đại nhân có thể cho một cơ hội, dù là cùng Ô Nhung đồng quy vu tận.”
“Mong đại nhân có thể cho một cơ hội!”
Dung Quyện không nói được hay không, lấy ra khăn tay từ trong tay áo.
Một lát sau, y che mũi, ánh mắt không chút gợn sóng: “Những kẻ còn đứng, giết hết.”
Mọi người khẽ biến sắc.
Lập tức có binh lính đầu hàng đang đứng muốn quỳ xuống, Dung Quyện lại chẳng mảy may dao động, gằn từng chữ: “Một kẻ không tha.”
Binh lính nhìn về phía Tạ Yến Trú, người sau thản nhiên nói: “Không nghe thấy sao? Giết hết.”
Đám binh lính trước đó đang nén đầy bụng lửa giận không chỗ phát tiết, lập tức lôi những kẻ còn đang chần chừ kia ra, không nói hai lời, xử quyết tại chỗ.
Máu tươi bắn tung tóe, khung cảnh nhất thời đẫm máu kinh người.
Tránh hít phải mùi máu tanh quá nồng đậm, Dung Quyện bình tĩnh nhìn quanh một vòng, cuối cùng liếc mắt nhìn ra sau, hỏi sơn phỉ: “Có bỏ sót không?”
Lúc trước có thể nhìn thấy chuẩn xác vết đỏ sau tai y, cái tinh mắt này bây giờ có thể phát huy tác dụng rồi.
Tên mặt sẹo ngẩn ra, sau đó khoanh tay xác định vị trí mấy kẻ đang rụt cổ giảm bớt cảm giác tồn tại:
“Sáu tên, hàng thứ ba từ trái sang phải người thứ hai, người thứ tư…”
“Giết.”
Khoảnh khắc máu tươi phun trào, vẻ khinh thường ban đầu của tên mặt sẹo cũng theo đó tan biến.
Trước đó hắn chỉ cảm thấy vị quan kinh thành này nhu nhược tâm lạnh, hiện giờ chỉ trong chốc lát đã vừa đấm vừa xoa, lại còn khiến người ta không bắt bẻ được chỗ nào, đáy lòng không khỏi bắt đầu nảy sinh một sự kính sợ thực sự.
Không ai còn khóc, cũng không ai kêu oan nữa, bộ phận duy nhất cầu xin tha thứ còn chưa kịp gào lên hai tiếng, người đã không còn nữa.
“Kẻ điên, kẻ điên…” Trơ mắt nhìn một vị tướng lĩnh đi về phía mình, con trai Định Vương sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Tránh bị máu bẩn bắn vào người, Dung Quyện xoay người đi về vị trí cũ, tùy ý nhặt lên một hòn đá.
Dưới sự chú ý của những người bên cạnh, y vẽ nguệch ngoạc một đường biên giới trên tuyết, chuyển đề tài sang chuyện khác.
“Trước đó Ô Nhung chỉ giao một nửa số ngựa và vàng lụa, khoản còn lại vẫn ở biên giới, nói đợi Bệ hạ thực hiện lời hứa mới thanh toán nốt.”
Chuyện này khiến y khó chịu lâu rồi.
Mỗi khi nhớ tới việc làm ăn lỗ vốn một nửa, tâm trạng Dung Quyện lại có chút buồn bực, không có lợi cho sức khỏe thể chất và tinh thần.
Lần này mọi người lờ mờ hiểu ra mục đích giữ lại phản quân.
“… Đợi đến ngày hồi triều, trong kinh ‘đồ long’, cậu họ dẫn quân chính quy đi biên giới cướp lại binh mã của chúng ta, trong thời gian đó chia nhóm dùng phản quân bắt được ở Định Châu làm tiên phong, quân chính quy kiểm soát tình hình, để phản quân dựa vào việc chém giết tướng địch để lấy công chuộc tội.”
Thời nay binh lính sau khi giết địch đều cần lấy bằng chứng tại chỗ, như tai, mũi vv.
Kẻ tham sống sợ chết không đủ công lao, sau đó nên phán xử thế nào thì phán xử thế ấy.
Bất cứ lúc nào, Dung Quyện nói chuyện đều mang lại cảm giác êm tai: “Trước khi Bách Tư ở vùng duyên hải phản ứng kịp để gây rối, chúng ta sẽ kết thúc cung biến với tốc độ nhanh nhất, đồng thời đánh cho Ô Nhung một đòn trở tay không kịp.”
Kinh thành vừa loạn, Ô Nhung khó tránh khỏi thừa nước đục thả câu, vậy thì chi bằng ra tay trước chiếm lợi thế.
Như vậy cũng không cần đi xử lý điều tra kỹ phản quân, bọn họ có thể tiết kiệm được không ít nhân lực, đồng thời có thêm thời gian nghỉ ngơi.
Người làm đại sự, có thể bớt việc thì bớt việc.
Nói xong tất cả, khi Dung Quyện ngẩng đầu lên lần nữa, tướng lĩnh ngẩn người đứng một bên, Tạ Yến Trú đang nhìn y chằm chằm, trong mắt tràn đầy vẻ tán thưởng không chút che giấu, phảng phất như đang nhìn một món bảo vật hiếm có.
Còn sơn phỉ nghe thấy hóa ra y đã sớm đưa Ô Nhung vào thực đơn, mấy phần e ngại cuối cùng cũng tan biến, không còn chần chừ nữa.
Tên mặt sẹo lập tức ôm quyền: “Nguyện vì đại nhân cúc cung tận tụy.”
Một câu nói thật quen thuộc.
Hình như Tống Minh Tri cũng từng nói qua.
Rõ ràng một giây trước còn đang thảo luận đàng hoàng xem làm thế nào tiết kiệm thời gian và sức lực ở mức tối đa, đột nhiên lại có người muốn vì y mà đến chết mới thôi.
Chuyện này dọa người biết bao.
Dung Quyện cũng bay sạch cơn buồn ngủ, một lời khó nói hết nhìn hắn: “Sao thế? Ngươi cũng nhận được sự triệu gọi của sứ mệnh thần bí nào đó à?”
••••••••
Lời tác giả:
Dã sử:
Đế hùng tài vĩ lược, mị lực thiên thành, bên cạnh thường có quần hiền tất chí.
(Hùng tài vĩ lược→ Tài năng kiệt xuất, mưu lược lớn lao, có chí lớn và khả năng làm việc lớn. Mị lực thiên thành→ Sức hút trời sinh, khí chất tự nhiên đã cuốn hút người khác.. Bên cạnh thường có quần hiền tất chí.Quần hiền: những người hiền tài, nhân sĩ tài giỏiTất chí: đều tụ hội, đều kéo đến)
💬 Bình luận chương