Dịch: LTLT
Sau khi nói xong lời này, Hoắc Nhiên và Từ Tri Phàm đều không nói gì nữa.
Có lẽ Từ Tri Phàm không tìm được lời nào có thể nói trong lúc này, dù là truy hỏi tiếp hay giả vờ hoàn toàn không bận tâm hoặc là an ủi kiểu bạn thân gì đó cũng không phù hợp lắm, có vẻ rất giả.
Chỉ có im lặng là ổn thỏa nhất, dù sao mức độ chấn động cũng không nhỏ.
Hoắc Nhiên thì không nghĩ nhiều như thế, chỉ là bây giờ tâm trí của cậu đang trống rỗng, không nghĩ gì, cũng không nghĩ được gì hết, giống như dung lượng của não cậu chỉ tổng cộng có bốn chữ đó, sau khi nói xong thì không còn gì hết.
Tất cả những suy nghĩ đã nhét đầy vào trong đầu, chỉ cần không cẩn thận thì sẽ khiến bản thân giật mình trong khoảng thời gian này dường như chưa từng tồn tại.
Chỉ một chút suy nghĩ này.
Chất đầy, trống rỗng.
Cậu là người duy nhất thể hiện mình vẫn chưa mất hồn hoàn toàn, chỉ có ngón tay vẫn luôn búng lên thân cây non.
Một búng, hai búng, ba búng…
“Tao…” Từ Tri Phàm dù sao cũng không phải người trong cuộc, tốc độ hoàn hồn nhanh hơn Hoắc Nhiên, chỉ là trông thì có vẻ không biết làm thế nào, vỗ bảy tám cái lên trêи túi quần của mình, cũng không biết cậu ta muốn làm gì.
“Tìm thuốc lá à?” Hoắc Nhiên hỏi.
“Không.” Từ Tri Phàm nhìn qua bên cạnh, cách đó không xa có giáo viên ôm sách đi ngang qua: “Chuyện này… Thực ra trước đây tao cũng gần như đoán được rồi, chỉ là không nghĩ nhiều như thế, chỉ thấy mày có hơi… quá nhạy cảm, trước đây khi mày ở cùng với Khấu Thầm không phải như này, gần đây thì không giống nữa.”
“Ừ.” Hoắc Nhiên dựa vào cây non nhỏ.
Từ Tri Phàm kéo cậu ra: “Nó không chịu nổi mày đâu.”
Hoắc Nhiên đành phải dựa vào bức tường của căn phòng thiết bị cũ ở đằng sau: “Tao nghẹn sắp chết rồi.”
“Khấu Thầm biết chưa?” Từ Tri Phàm hỏi.
Hoắc Nhiên còn chưa nghe rõ cậu ta nói gì thì cảm thấy cả người giật mình đến mức hơi run lên, cậu vọt đến trước mặt Từ Tri Phàm: “Nếu như mày dám nói cho cậu ấy biết thì hai chúng ta tuyệt giao!”
“Tao nói cho cậu ta làm gì?” Vẻ mặt Từ Tri Phàm khó hiểu.
“… Vừa rồi mày nói cái gì?” Hoắc Nhiên hỏi.
“Tao nói là Khấu Thầm có biết không?” Từ Tri Phàm nói.
“À.” Hoắc Nhiên thở phào, “Sao cậu ấy biết được?”
“Mày có định nói cho cậu ta biết không, hay là không nói.” Từ Tri Phàm nói.
“Tao không biết.” Hoắc Nhiên nói, “Tao rối lắm, bản thân tao cũng vừa mới nghĩ rõ ràng, tao nói với cậu ấy thế nào đây?”
“Ừm.” Từ Tri Phàm gật đầu, “Mày nghĩ trước đi, chuyện này tao không góp ý cho mày được, nghĩ thế nào tao cũng
– Mau nhận!
Hoắc Nhiên nhận tiền.
– Gửi 5 tệ 2 không được sao?
– 5 tệ 2 thì cùi quá, tôi cũng chỉ sợ lớn quá cậu không nhận, nếu không tôi đã chuyển 5200 rồi
Hoắc Nhiên không trả lời, Khấu Thầm lại chuyển sang trong nhóm nhìn, phát hiện Hoắc Nhiên đang nói chuyện trong nhóm, thế là cậu cũng góp vui mấy câu.
– Hộp ký ức của cậu có đó không?
Hoắc Nhiên lại gửi một tin nhắn riêng đến.
– Có, mở ra rồi.
Khấu Thầm nằm sấp trêи giường, làm một động tác mở nắp hộp, tuy không ai nhìn thấy nhưng cậu vẫn nghiêm túc làm động tác này, Hoắc Nhiên gửi ảnh chụp màn hình đoạn đối thoại vừa rồi của hai người các cậu qua.
– Đặt cái này vào đi.
– Được.
Khấu Thầm nắm lấy ở trêи màn hình, đặt vào trong hộp.
– Đặt xong rồi.
💬 Bình luận chương