Dịch giả: gaygioxuong
Biên: Đậu bắp
Toàn bộ nơi đóng quân của Trọng Vân Chi Thương ngập trong bầu không khí bận rộn.
Hai ngọn Trấn Thần Phong vô cùng chói mắt. Người ở trên Trấn Thần Phong chỉ giống như một con kiến nhỏ xíu. Mọi người đang làm quen với Trấn Thần Phong, bởi với một thứ đồ sộ như vậy, để sử dụng thành thạo hoàn toàn không phải là việc đơn giản.
Quá trình Trọng Vân Chi Thương làm quen với Trấn Thần Phong tương đối thuận lợi, bởi dẫu sao Sư Tuyết Mạn và Tang Chỉ Quân cũng đã từng đóng quân ở Trấn Thần Phong, biết tường tận về cách thức điều khiển. So ra, Binh Nhân và Thiên Phong còn rất nhiều việc phải làm, bên phía họ không có ai từng tiếp xúc với Trấn Thần Phong, không thể không phái người đến Trọng Vân Chi Thương học tập.
Có Tang Chỉ Quân chỉ huy, nhờ vậy Sư Tuyết Mạn mới có thể sắp xếp được thời gian rảnh để chữa trị thương tích của bản thân.
Tổn thương bên trong cơ thể bắt nguồn từ việc hấp thụ quá nhiều nguyên lực hệ thủy ẩn chứa tạp chất. Ngay khi vào trong cơ thể, những tạp chất này sẽ lắng lại thành cặn, để loại bỏ chúng là điều vô cùng khó khăn. Kéo dài càng lâu, mức độ tổn thương của cơ thể sẽ càng lớn. Hơn nữa, loại tổn thương này mang tính vĩnh cửu, không thể nào hồi phục lại như cũ được. Nếu không phải là thời điểm sống còn, Nguyên Tu tuyệt đối sẽ không bao giờ làm như vậy.
Sư Tuyết Mạn thả lỏng toàn bộ thể xác và tinh thần, tay cầm Vân Nhiễm Thiên, chân bước xéo lên, mắt nhìn tập trung vào mũi thương.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, tư thế đó không hề suy chuyển, nàng giống hệt như một bức tượng.
Dần dần, ở đầu mũi thương tỏa ra một sợi sương xám mảnh như sợi tóc. Sợi sương đó vô cùng kỳ lạ, nó không hề tiêu tan vào không khí.
Vù!
Sư Tuyết Mạn từ từ thu thương về.
Với tình trạng thương tích như thế này, cho tới giờ vẫn không có bất kỳ cách chữa nào hiệu quả. Nhưng dù gì Sư gia cũng là nhà giàu sang quyền thế, tích trữ đủ các loại đồ vật kỳ lạ quý hiếm. Mưa dầm thấm đất, tầm hiểu biết của Sư Tuyết Mạn vượt xa so với người bình thường.
Vừa rồi nàng đã sử dụng bản Vô Cấu Thiên không trọn vẹn. Ngay từ khi còn nhỏ nàng đã lục lọi khắp kho chứa điển tịch, việc này có tác dụng rất lớn đối với nàng.
Vô Cấu Thiên chỉ là một bản điển tịch không trọn vẹn, không đầu không đuôi. Những bản điển tịch không trọn vẹn như thế này, hầu như gia tộc nào cũng có, trên cơ bản đều được lưu truyền lại từ thời đại Tu Chân. Có rất nhiều bản ẩn chứa ý nghĩa tinh túy kỳ diệu, có rất nhiều bản khai sáng cho mọi người, có rất nhiều bản có tác dụng tham khảo về Nguyên lực.
Tuy rằng tất cả mọi gia tộc đều có, nhưng có rất ít nhà chuyên sâu nghiên cứu những bản điển tịch không trọn vẹn này. Một trong những nguyên nhân là những bản điển tịch không trọn vẹn này thường được viết bằng loại văn tự tối nghĩa huyền ảo, rất khó hiểu. Một nguyên nhân khác là những bản điển tịch này không thành hệ thống, ra, không một ai chú ý tới, tất cả chỉ cho rằng đó là một món đồ chơi Bàn Tử làm ra để giải buồn, có ngờ đâu gã lại g**t ch*t một tên Huyết tu cao cấp bằng thứ đồ chơi đó.
Bảo rằng Bàn Tử là chủ nợ lớn nhất của Liệt Hoa Huyết Bộ quả thực không ngoa chút nào. Huyết tu cao cấp chết dưới tay gã có tới hai tên, thậm chí phát pháo cuối cùng của gã còn mang tính chất quyết định thắng lợi.
Bàn Tử lấy từ trong rương ra những chi tiết có hình thù quái dị rồi cắm đầu vào lắp ráp. Mặc dù là lần đầu tiên lắp ráp, nhưng Bàn Tử không có vẻ gì là lúng túng, động tác vô cùng thành thạo, giống y như đã từng luyện tập rất nhiều lần.
Sư Tuyết Mạn không khỏi than thở, bất cứ vị đại sư nào cũng am hiểu hơn người về một phương diện nào đó. Một người lười đến chảy thây như Bàn Tử, không ngờ lại có sự cuồng nhiệt đối với tháp pháo đến thế. Nàng vẫn nhớ như in cảnh tượng Lâu Lan giám sát Bàn Tử tu luyện ở thành Tùng Gian khi ấy. Có ai dám nghĩ đến, có một ngày đó Bàn Tử sẽ trở thành một vị đại sư tháp pháo đây?
Thái độ Bàn Tử hết sức chuyên chú, ngón tay như chuối mắn linh hoạt một cách kỳ lạ.
Qua bàn tay gã, một tháp pháo hoàn toàn mới hiện ra trước mặt mọi người.
Thể tích tháp pháo tăng đáng kể, kết cấu giá đỡ trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Bồn lửa cũng được chuyển sang một vị trí khác hẳn, thể tích cũng trở nên rất lớn. Hấp dẫn ánh mắt mọi người nhất là cái họng pháo to đùng màu đỏ. So với trước kia, đường kính của họng pháo trước mặt phải lớn hơn ba lần có dư, chiều dài tăng lên gần gấp đôi. Hơn nữa, toàn bộ họng pháo có màu đỏ tươi thuần chất, giống như một cái chùy công thành khổng lồ. Ở phần đuôi họng pháo được lắp thêm một cặp cánh chim cân xứng nhau, được cấu thành từ vô số mảnh kim loại màu đen.
"Loại tháp pháo mới này, ta đặt tên cho nó là Phong Sào Trọng Pháo!"
Vẻ mặt Bàn Tử đầy kiêu ngạo.
💬 Bình luận chương