“Chúng ta vẫn luôn không có sát ý thì khó mà bị tu sĩ chú ý. Sở Lạc không ngờ Kỳ Thanh Vũ lại cảnh giác đến mức phát hiện ra nó.
Con hắc xà kia quả nhiên có điểm bất thường.
Nó ngậm pho tượng trong miệng, trườn ngược lên xà nhà, bò vào chỗ tối đến nỗi không thấy ánh sáng, thoắt cái đã biến mất.
“Khí tức biến mất rồi.” Giọng của Kỳ Thanh Vũ truyền đến.
Trong mắt Sở Lạc cũng thoáng hiện một tia kinh ngạc: “Là hoàn toàn biến mất.”
Giống hệt như A Không trong cơn mưa năm đó.
Con rắn đen xuất hiện đêm ấy dường như chỉ đến để lấy trộm pho tượng, đủ thấy tượng đất kia có ý nghĩa không tầm thường. Sau đó trong viện không còn xảy ra chuyện gì lạ nữa, đến hai ngày sau, Dao Dụ quận có một trận mưa lớn.
Trận mưa đến không quá đột ngột, mở đầu là vài tiếng sấm, tiếp đó là những hạt mưa rơi lác đác, rồi dần dần mưa nặng hạt hơn.
Cùng lúc đó, toàn bộ các điểm trấn thủ của Lăng Vân Quán tại Dao Dụ quận đều nhận được thông báo canh phòng nghiêm ngặt. Hễ phát hiện đoàn tạp kỹ hay kẻ khả nghi nào sẽ lập tức bắt giữ.
Sở Lạc và Kỳ Thanh Vũ cũng lặng lẽ tuần tra trong cơn mưa ở Dao Dụ quận, mãi đến khi mưa tạnh cũng không phát hiện được điều gì.
Những ngày sau đó, đoàn tạp kỹ vẫn không xuất hiện.
“Không đúng lắm, chẳng lẽ mưa không phải là điều kiện cần…” Sở Lạc ngồi trong đạo quán, lại nhớ đến chuyện từng gặp ở Nghiệp quốc.
“Dạo ấy, đâu phải trận mưa nào Doãn Thư Niên cũng gặp được A Không. Chẳng lẽ mưa chỉ là một trong các điều kiện? Ta phải đến Nghiệp quốc một chuyến.”
Dứt lời, Sở Lạc đứng dậy định đi, Kỳ Thanh Vũ cũng bước theo.
Nhưng Sở Lạc lại dừng lại ở cửa đạo quán.
“Khoảng cách từ đây đến Nghiệp quốc xa quá, đi một chuyến điều tra nhà họ Doãn, ít nhất cũng mất khá nhiều thời gian. Hay là…” Sở Lạc liếc nhìn Kỳ Thanh Vũ, “Huynh đi thay ta đi!”
Kỳ Thanh Vũ ngẩn người.
“Ta đi?”
Sở Lạc gật đầu lia lịa.
“Nhưng một mình muội ở đây…”
Thấy được sự do dự trong mắt hắn, Sở Lạc không nhịn được bật cười.
“Ta xưa nay vẫn quen hành động một mình, lo được mà. Yên tâm đi, còn có Hoa Hoa mà.”Ngươi đúng là xem trọng ta quá rồi đấy…】
Kỳ Thanh Vũ nghĩ ngợi hồi lâu, cảm thấy chuyến đi này cũng không mất quá nhiều thời gian, bèn rời đạo quán ngự kiếm tới Nghiệp quốc.
Sau khi hắn rời đi, Sở Lạc lại đến huyện Kiến Khang gần đó điều tra.
“Vẫn có cảm giác quen thuộc, chuyện này có khi thật sự liên quan đến ta.”
【Ngươi nghĩ ra được gì rồi sao?】
Sở Lạc lắc đầu.
“Đi hỏi thử dân trong huyện về đoàn tạp kỹ kia đi.”
Hôm biểu diễn hôm đó rất náo nhiệt, có không ít người tới xem, không hỏi được tung tích của họ, Sở Lạc liền hỏi về tiết mục biểu diễn.
Dân huyện Kiến Khang đều nói chưa từng thấy những màn trình diễn kỳ quái như vậy.
Lọ hoa mọc ra cái đầu người to tướng, còn biết hát.
Mỹ nhân xà hiểu được tiếng người, còn làm được nhiều động tác vô cùng khó.
Khi Sở Lạc ngồi ngay tại nơi đoàn tạp kỹ từng biểu diễn, nghe mấy người nhàn rỗi kể lại chuyện hôm đó, thì bỗng cảm giác được một phàm nhân đang chạy tới từ phía xa.
Vì đối phương không mang sát khí, Sở Lạc không để ý, nào ngờ người phụ nữ kia lại lao tới ôm chặt lấy nàng.
“Con ơi, con gái ngoan của mẹ, cuối cùng mẹ cũng tìm được con rồi! Về nhà với mẹ, con về với mẹ đi…”
Hai người đang trò chuyện với Sở Lạc vội lao tới kéo người phụ nữ ra.
“Ai da, dì Chu à, dì nhìn cho kỹ đây không phải là con gái dì đâu, đây là đạo trưởng trong đạo quán, nếu muốn tìm Phương Phương thì nên tới nha môn!”
Nhưng dì Chu kia vẫn nắm chặt tay Sở Lạc không chịu buông.
“Con gái, về nhà đi, sao con lại không nghe lời thế này!” Bà ta bỗng nổi giận, vừa đánh vừa véo tay Sở Lạc, “Vì một thằng đàn ông mà con ngay cả nhà cũng không cần nữa sao! Thằng A Không đó thì có gì hay? Nó chỉ đang lừa con thôi! Con không thể đi với nó được, về với mẹ!”
“Dì Chu, dì mau dừng tay, đây không phải là Phương Phương mà!” Người đang kéo dì Chu cũng cuống lên, vội vàng giải thích với Sở Lạc, “Đạo trưởng đừng trách dì ấy, dì là quả phụ, bao năm nay chỉ sống với con gái, từ sau khi con gái bị kẻ xấu lừa đi, dì cứ như phát điên, thấy ai trạc tuổi là lại nhận nhầm thành con mình…”
Sở Lạc không hề tức giận, chỉ hỏi: “Kẻ xấu kia là A Không? Hắn đã lừa Phương Phương đi thế nào? Sao chuyện này lại không báo lên đạo quán gần đó?”
,
💬 Bình luận chương