Khuyết Nam Không đã nhanh chóng bước tới chỗ mà hai người bọn họ vừa ẩn náu, tỉ mỉ xem xét tất cả dấu vết dưới mặt đất, nhưng lại không phát hiện ra bất kỳ manh mối nào.
Hắn hoàn toàn không biết, ngay lúc này, Sở Lạc đang đứng sau lưng, chăm chú hắn đuổi tới đây, chúng ta biết làm sao?"
"Hắn chắc chắn sẽ không đánh trực diện. Hãy để ý bốn phía, đừng để sinh vật trong tử địa tấn công bất ngờ."
Nghe vậy, Đỗ Quy Mỹ gật đầu. Nhưng đợi một lúc lâu không thấy Khuyết Nam Không xuất hiện, nàng mới bắt đầu chú ý tới những đóa hoa đang phát ra ánh sáng.
"Đây là hoa gì vậy? Ta chưa từng thấy qua."
"Những đóa hoa này có sinh mệnh." Sở Lạc nhìn cánh tay Đỗ Quy Mỹ đang vươn ra chạm tới hoa, liền nói: "Nếu đến quá gần, chúng sẽ phóng to rồi nuốt sống ngươi."
Lời vừa dứt, Đỗ Quy Mỹ vội rụt tay lại, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn về phía Sở Lạc.
"Vậy… vậy chẳng phải chúng ta ở đây sẽ bị nuốt bất cứ lúc nào sao?"
Thấy nàng hoảng hốt như thế, Sở Lạc bật cười, khẽ lắc đầu: "Không đâu. Ta có song sinh hoa trên người, những đóa này thuộc Hoa tộc trong Thần Ma Cảnh, tuy không thuộc Quỷ Cảnh chính thức, nhưng vẫn có uy áp."
[ Ta vẫn rất có ích mà.]
Cũng vì điều đó, Sở Lạc mới dám tạm thời ẩn thân ở nơi này.
Khuyết Nam Không có thể nắm được tất cả thông tin mà người mang huyết mạch Hắc Xà biết. Sở Lạc không rõ hắn hiểu bao nhiêu về tu chân giới, nhưng về Thần Ma Cảnh thì chắc chắn chẳng mấy ai biết rõ. Nàng liền đoán rằng hắn sẽ không nghĩ tới việc nàng đem Đỗ Quy Mỹ trốn vào một nơi nguy hiểm như vậy để kéo dài thời gian.
Đỗ Quy Mỹ đang căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, thì Sở Lạc bỗng lên tiếng:
"Ngươi có tu vi Kim Đan hậu kỳ, sao lại bị hắn bắt được?"
Lời vừa dứt, gương mặt nàng ta thoáng nét xấu hổ.
Lẽ nào phải thuật lại toàn bộ vết nhơ ê chề này sao?
"Đừng nghĩ nhiều, ta chỉ muốn hiểu rõ hơn về thủ đoạn của hắn, để sau này đối đầu có thể nắm được thêm phần thắng." Sở Lạc nói tiếp.
Nghe vậy, Đỗ Quy Mỹ đành kể lại hết mọi chuyện.
Ban đầu, nàng ra ngoài đón trưởng lão, không chút đề phòng, cũng không cảnh giác với những con rắn từ bốn phương tám hướng trườn tới...
"Khoan đã." Sở Lạc đột ngột cắt lời: "Rắn từ bốn phía bò đến mà ngươi lại không phát hiện?"
"Nhưng chúng không hề phát ra chút âm thanh nào, cho đến khi chạm vào chân ta mới nhận ra. Khi chúng tiếp cận, cảm giác cứ như những cái bóng vậy!"
"Sau đó đương nhiên là ta dùng linh lực để đối phó, nhưng không hiểu vì sao, hễ bị rắn chạm vào liền thấy… kỳ quái lắm..."
Vừa nói tới đó, gương mặt Đỗ Quy Mỹ đã đỏ ửng lên.
"Kỳ quái kiểu gì?" Sở Lạc hỏi tiếp.
"Thì… kiểu như… không muốn chống cự nữa. Đến một khắc nào đó, ta thậm chí còn thấy Khuyết Nam Không… trông cũng khá đẹp trai, còn hơn cả sư huynh ngươi ấy..."
Nghe đến đó, Sở Lạc mới hiểu ra khi ấy nàng ta đã trúng chiêu đến mức nào.
"Hóa ra năng lực của những con Hắc Xà là mị hoặc..." Sở Lạc lẩm bẩm: "Chỉ là hình như không có tác dụng với ta."
Nàng nhớ lại lần trước trong Hắc Xà Quỷ Cảnh, khi con rắn hóa hình từ bóng của Khuyết Nam Không trườn lên chân mình, nàng hoàn toàn không thấy cảm giác gì.
Ngươi là nghiệp hỏa chân thân, hắn mà mê hoặc ngươi chẳng khác nào đi quyến rũ một đám lửa.
Ngay lúc đó, Sở Lạc chợt ngẩng đầu lên nhìn phía trên.
Một con ong mật đang từ từ bay qua, nhưng không hề dừng lại ở biển hoa, mà bay thẳng ra ngoài.
Sở Lạc đứng dậy: "Phải đổi chỗ rồi."
Đỗ Quy Mỹ vội vã đi theo sau nàng.
Tử địa này dù sao Sở Lạc cũng chưa từng đặt chân đến, đi một đoạn, bốn phía đã tối đen, chẳng còn chút ánh sáng nào.
"Sở đạo hữu, ngươi cảm thấy không? Hình như nơi này có sinh mệnh khí tức." Đỗ Quy Mỹ thì thào.
Sở Lạc lấy ra dạ minh châu để chiếu sáng, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Ánh trăng phía trên bị thứ gì đó che khuất, nhìn lại phía sau, ánh trăng đã bị bỏ lại ở một nơi rất xa.
"Hình như đã vào một loại hành lang nào đó rồi." Sở Lạc nói.
"Không đâu, Sở đạo hữu," là một luyện đan sư, Đỗ Quy Mỹ mẫn cảm với sinh mệnh khí tức, "ta cảm giác như… như thể chúng ta đang ở trong bụng của một thứ gì đó..."
"Vậy sao." Sở Lạc vừa dứt lời đã quay người bước về phía sau. Nhưng chưa kịp đi bao xa, trong ánh trăng phía trước đã hiện lên một bóng người quen thuộc — chính là Khuyết Nam Không.
"Trốn cũng khéo thật," Khuyết Nam Không bật cười khẽ, "nhưng vẫn bị ta tìm ra."
Lời vừa dứt, Sở Lạc cảm thấy ánh sáng từ dạ minh châu trên tay mình bỗng tối hẳn, không phải do ngọc bị hỏng, mà vì những “bức tường” xung quanh lúc này đã bị vô số bóng rắn bò đầy, từ khắp nơi trườn đến.
"A!" Đỗ Quy Mỹ cũng vừa phát hiện, vội vàng vận pháp muốn phi thân lên.
Cũng chính lúc này, dưới chân hai người bỗng bùng lên một vòng nghiệp hỏa, những bóng rắn kia như cảm nhận được nguy hiểm, lẩn quẩn bên ngoài đám lửa, không dám đến gần.
Cùng lúc đó, ánh mắt Sở Lạc cũng xuyên qua màn lửa, nhìn thẳng về phía Khuyết Nam Không đang đứng ở trước mặt.
,
💬 Bình luận chương