Đến b/ệnh viện, sau khi kiểm tra kỹ càng, bác sĩ kết luận lão Trương không sao, chỉ là suy dinh dưỡng, cần ở lại ông đoán không nhầm, con thủy hầu tử còn lại đang bám trên người cháu!”
Ông liền tháo khuyên tai tôi ra:
“Lý Bội Bội, cháu ra đây!”
Chiếc khuyên phát ánh sáng xanh lam, hóa thành hình người trước mặt.
Ông hỏi:
“Trên người A Phàm dính thứ kia, sao cháu không phát hiện?”
Lý Bội Bội tỏ vẻ oan ức:
“Cháu cũng không rõ nữa… khí tức đó gần như trùng khớp với khí tức của cháu nên khó nhận ra.”
“Thế thì không trách cháu.”
Ông vung tay áo hai lần quanh tôi rồi hỏi:
“Cháu không cảm thấy gì thật sao?”
Tôi gật đầu:
“Dạ không… chính cháu cũng thấy lạ.”
Ông cũng chưa giải thích được, đành để tối xem xét thêm.
Lam D/ao và Trình Trình ra ngoài m/ua đồ, nói phải chuẩn bị cơm thật ngon đãi ông.
Hoàng hôn buông xuống, tôi đứng một mình dưới ánh tà dương, điều tức âm dương trong cơ thể.
Tôi cứ nghĩ chỉ có lão Trương bị bám thôi, không ngờ mình cũng bị thủy hầu tử nhập.
May mà ông nội phát hiện sớm, không thì chẳng biết nó sẽ ẩn náu đến bao giờ.
Tôi bắt ấn, lặp lại Lôi Quyết ba tầng, ông nói:
“Thử lên sáu tầng xem.”
“Sáu tầng? Cháu có chịu nổi không đấy?”
Lần trước là vì lặp sáu tầng nên suýt bị phản phệ.
“Không sao, dương khí cháu yếu, thử dùng chút lôi âm để cân bằng.”
Nghe lời, tôi lặp sáu tầng thủ quyết, dưới ánh mặt trời, âm dương trong người giao hòa.
“Haa…” – tôi thở dài, cảm thấy thân thể bị hai luồng lực lượng kh/ống ch/ế.
“Ông ơi, trước đây cháu đâu yếu thế này?”
“Vì lúc trước cháu chưa hút phải luồng khí đen ấy. Từ khi đó, thân thể cháu đã chuyển thành thuần âm, không những cần Lý Bội Bội ở cạnh mà còn dễ chiêu m/a dẫn q/uỷ.”
Lời của ông khiến tôi hiểu ra, thì ra ông ép tôi học phong thủy là vì sớm đã nghĩ đến một ngày tôi phải dựa vào nó để c/ứu lấy mạng mình.
💬 Bình luận chương