“Cảnh báo! Tuyệt đối đừng yêu kiểu con trai thích tương tác trong công viên giải trí!”
“Điểm danh những khuyết điểm chí mạng của bạn trai NPC nam, quá thực tế.”
“Làm việc nhập vai lâu rồi sẽ chẳng phân biệt nổi mập mờ với lịch sự nữa.”
Tôi: “…”
Đôi khi tôi thật sự rất muốn báo cảnh sát.
13
Lục Từ lại cúp việc rồi, đây đã là ngày thứ năm anh không tới công ty.
Tôi nhìn vị trí trống không đối diện, trong lòng không nhịn được hơi chua xót.
Lúc này, người đang bị tôi nhắc tới lại đang ngồi phục kích gần khu vui chơi.
Anh có chút tuyệt vọng.
Liên tục là trước đây, chắc chắn tôi sẽ mạnh miệng nói Lục Từ không có ý gì với tôi.
Nhưng sau chuyện này, đột nhiên tôi không còn chắc nữa.
Đạn mạc lập tức không vui:
【Tôi chịu thật rồi, có thể đừng tự tưởng tượng nữa được không?】
【Dù gần đây nam chính hơi kỳ quái thật, nhưng nam chính vẫn là nam chính, mau thu lại mấy suy nghĩ không thực tế đó đi!】
Trước đây tôi luôn tin tưởng đạn mạc vô điều kiện, nhưng bây giờ tôi bắt đầu giữ lại một chút nghi ngờ.
Đạn mạc trôi quá nhanh, nhìn đến hoa cả mắt.
Thêm mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện khiến tôi hơi buồn nôn.
Tôi bảo Tô Nham ở đây chờ Lục Từ, còn mình ra ngoài hít thở chút không khí.
Đúng lúc đối diện có hai người đi tới.
Đạn mạc nổ tung:
【Má tôi! Sao nữ chính lại khoác tay đàn ông khác vậy?】
【Nhìn còn thân mật dữ lắm, thế nam chính phải làm sao đây?】
💬 Bình luận chương