11.
Ngày hôm sau, tôi đến bệnh viện lấy máu làm chuẩn bị từ sớm.
Vốn dĩ Dương Dung định đi cùng tôi, nhưng cấp trên của cô ấy đột xuất có dự án quan trọng cần cô ấy nói chứ?
Nói chuyện cũ rích năm xưa?
Hay nói chuyện xấu hổ xảy ra giữa hai người đêm hôm đó?
Tôi ôm một chiếc gối ôm hình con sâu màu xanh ngồi xuống đầu kia của ghế sofa.
"Em không định nói gì với anh sao?"
Tôi thấy hơi khó hiểu: "Nói gì cơ?"
"Năm đó tại sao lại chia tay?"
"Em chán rồi, chẳng phải đã nói từ sớm rồi sao?"
"Em coi anh là thằng đần à? Năm xưa rõ ràng là em mặt dày mày dạn theo đuổi anh hai năm trời, lúc ở bên anh, rõ ràng em vui vẻ đến thế."
"Cũng tại em năm đó còn quá trẻ, mới dễ dàng tin vào mấy lời ma quỷ của anh, anh nghĩ bây giờ em còn ngốc thế sao? Em nói rồi, em chính là chán rồi, không thích anh nữa, chuyện gì anh cũng muốn quản em, ăn cơm cũng quản, uống nước cũng quản."
"Đủ rồi! Cố Miểu Miểu, rốt cuộc em còn muốn lừa anh đến bao giờ? Em cảm thấy xoay anh như chong chóng thế này vui lắm sao?"
Nói rồi, anh ném xấp hồ sơ bệnh án trong tay lên bàn trà.
💬 Bình luận chương