Ta ngồi chờ trong con hẻm nhỏ mà Tạ Úy nhất định phải đi qua khi từ Đại Lý Tự về phủ, vừa dặn dò Liễu Nguyệt:
“Lát nữa người đến, nhớ véo ta một cái, đừng để ta nhìn mặt người ta mà thất thố, làm mất thể diện của phú hộ số một kinh thành tương lai chúng ta.”
Liễu Nguyệt trợn trắng mắt:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Tiểu thư, lần đầu người nhìn thấy tranh của hắn, người cũng nói y như vậy! Nhưng sau đó người lại bảo mình si mê Nhị hoàng t.ử mà!”
Ta nghiêm nghị nói:
“Quên hết cho bổn tiểu thư! Lúc đó đầu óc ta có vấn đề!”
Tiếng vó ngựa từ xa đến gần.
Ta hít sâu một hơi, trực tiếp lao ra, chắn ngay trước xe ngựa.
Rèm xe lập tức bị vén lên, đao của ám vệ xung quanh đồng loạt rút ra.
Mà gương mặt phía sau rèm xe ấy khiến mọi tính toán rủi ro, kế hoạch dự án trong đầu ta bay sạch.
Chỉ còn lại nhịp tim rung động điên cuồng lặp lại.
Trời đất ơi!
Trong sách có viết hắn đẹp đến mức này đâu!
Mày kiếm mắt sao, làn da trắng lạnh, đường nét hàm sắc như dao!
Còn cả yết hầu kia, chỉ cần khẽ động một cái cũng đủ lấy mạng ta!
Quan bào đen huyền ôm lấy thân hình thon gọn rắn chắc, cái eo kia nhìn là biết có lực, xúc cảm chắc chắn cũng không tệ.
Cho dù dự án đàm phán thất bại, ngày nào cũng được nhìn gương mặt này, thân hình này, thì chuyến xuyên không này cũng không lỗ!
Không đúng không đúng!
Bình tĩnh lại!
Phải bàn chuyện hợp tác trước đã, còn nghĩ gì Tạ với chả Úy!
Chết tiệt, đến lúc quan trọng ta còn suýt quên cả tên nữ chính, đúng là sắc đẹp hại người!
4
Ta chợt tỉnh táo lại, lập tức hành lễ nghiêm chỉnh.
Đưa lên cuốn sổ nhỏ mà ta thức trắng đêm viết trong từ đường, vào thẳng vấn đề bàn chuyện làm ăn:
“Tạ đại nhân, chư vị anh hùng, xin đừng rút đao, chúng ta nói chuyện một vụ làm ăn chắc chắn lời không lỗ.”
“Ngài là người có đại kế trong tay, còn ta cực kỳ thích hợp làm quản sổ sách, làm túi tiền cho ngài. Chúng ta không ngại hợp tác.”
“Ngài lo định đoạt cục diện triều đình, ta lo hậu phương, từ tiền tháng của ám vệ đến phí bảo dưỡng bội đao, ta đều tính toán rõ ràng cho ngài, đảm bảo đôi bên cùng có lợi.”
Một tràng thao thao bất tuyệt, Tạ Úy vốn định sai ám vệ coi ta như thích khách mà kéo đi.
May mà hắn tiện tay lật vài trang “bản điều khoản hợp tác” ta viết, đầu ngón tay liền khựng lại.
Trong đó không chỉ ghi rõ bí mật phương Nam của hắn, mà cả thế lực chằng chịt trong triều cũng được ta phân tích rành mạch.
Ngay cả vết thương cũ của hắn sẽ tái phát khi trời mưa cũng được ta đưa vào phương án ứng phó rủi ro.
Mỗi một bước đầu tư, lợi nhuận dự kiến, phương án đối xung rủi ro đều được tính toán chuẩn xác từng li từng tí, còn tinh vi hơn cả mưu sĩ hắn nuôi mười năm.
💬 Bình luận chương