Bên A đi tỏ tình với bên B?
Chuyện này hoàn toàn không phù hợp logic thương nghiệp mà!
Ta sao lại lộ liễu như vậy chứ? Trong lòng nghĩ gì là nói ra hết sao!
Tạ Úy lại sững người, đáy mắt như bừng lên pháo hoa, rực rỡ ch.ói mắt.
Hắn đưa tay, nhẹ nhàng ôm lấy eo ta, kéo ta vào trong lòng.
Vòng tay hắn mang theo mùi long diên hương nhàn nhạt, khiến người ta an tâm.
“Cố Minh Vi, ta cũng vậy.”
Khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy cả thế giới đều yên tĩnh lại.
Chỉ còn lại tiếng tim hắn và tiếng tim ta, đan xen vào nhau.
A a a! Tạ lão bản tỏ tình rồi! Hắn vậy mà thật sự tỏ tình rồi! Ngọt quá đi mất!
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh: “Thật sao?”
Tạ Úy gật đầu, nhìn ta rất nghiêm túc.
“Thật. Từ lần đầu nàng chặn xe ngựa của ta, đưa cho ta cuốn sổ kỳ quái đó, ta đã cảm thấy nàng rất đặc biệt.
“Sau này, nhìn nàng tính sổ, nhìn nàng tung hoành thương trường, ta phát hiện… ta dường như càng lúc càng thích nàng hơn.”
Trong lòng ta ngọt lịm, liền kiễng chân lên.
Dồn hết can đảm của cả đời, khẽ hôn lên má hắn một cái.
Tạ Úy sững lại, rồi lập tức cúi đầu, hôn lên môi ta.
Nụ hôn ấy dịu dàng mà triền miên, nhưng cũng mang theo sự bá đạo và chiếm hữu.
Ta nhắm mắt, toàn tâm toàn ý cảm nhận nụ hôn của hắn.
Không biết qua bao lâu, chúng ta mới tách ra.
Ta dựa vào lòng hắn, th* d*c, chỉ cảm thấy mình sắp chết đến nơi.
Tạ Úy nhẹ nhàng vuốt tóc ta, giọng trầm thấp dịu dàng:
“Cố Minh Vi, việc làm ăn hợp tác của chúng ta sẽ luôn tiếp tục. Mà tình cảm ta dành cho nàng cũng sẽ không bao giờ thay đổi.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, cả người như tan chảy trong nụ cười khuynh thành của hắn.
25
Đầu ngón tay của Tạ Úy như khắc một dấu ấn lên tim ta. Mấy ngày liền cũng không tan đi.
Tin hôn sự lan nhanh hơn cả lửa cháy đồng.
Chưa đầy hai ngày, các trà lâu lớn trong kinh thành đã đưa couple “Úy - Vi bất biến” lên đầu bảng năm. Tiên sinh kể chuyện vỗ mạnh thước gỗ, nước bọt văng tung tóe.
“Đó chính là Diêm Vương điên phê phối với đích nữ bàn tính! Trời sinh một đôi, đất tạo một cặp!”
Phụ thân tốt của ta cười đến mức không thấy mắt đâu, ngày ngày nhét vào viện ta đủ loại khế ước ruộng đất, ngân phiếu.
Sợ ta đổi ý giữa chừng, để tuột mất một tôn thần sống như Tạ Uý.
Ta ôm một chồng khế ước nặng trĩu, bất đắc dĩ nói:
“Nữ nhi và Tạ đại nhân vốn là hợp tác đôi bên cùng có lợi, phụ thân không cần phải như vậy.”
Phụ thân ta vẻ mặt ta hiểu hết rồi, đầy vẻ an ủi.
“Phải phải phải, đôi bên cùng có lợi, phụ thân hiểu mà.”
…Ông hiểu cái gì mà hiểu.
Ông có hiểu ta ngày nào cũng muốn lén nhìn bờ vai rộng eo thon của hắn không?
Có hiểu ta đến cả tư thế hắn cầm bút cũng phân tích ra được mười tám kiểu mỹ cảm không?
Ta âm thầm trợn trắng mắt một cái mang tầm sử thi.
Tin hôn sự vừa chính thức công bố, đúng lúc Cố Minh Huyên vừa hết thời gian bị cấm túc.
💬 Bình luận chương