🍒❄️ Chương 148 🍒❄️
Ánh nắng phản chiếu xuyên qua rèm châu chiếu vào nội điện, trước bàn sách tĩnh như nước sâu.
Dường như có một chớp mắt, Lý Trọng Kiền đã tưởng Đàm Ma La Già đã đưa câu trả lời phủ định, vì thần sắc của chàng quá mức trấn định, ánh mắt quá mức thong dong, không hề có một tí tức giận khó xử khi bị đâm thủng tâm tư ngay trước mặt.
Hắn ta bình tĩnh như vậy, nói rõ hắn ta đã sớm phát hiện tâm tư của chính mình, vậy mà có thể luôn ẩn nhẫn khắc chế, cho thấy hắn ta thật cẩn thận giữ gìn từng phân từng tấc.
Trong khi Dao Anh lại không biết gì, khi bí mật ở chung với hắn ta lại không hề đề phòng một tẹo nào!
Lý Trọng Kiền lấy lại tinh thần, mặt tái xanh: "Pháp sư là cao tăng đắc đạo, là người đang mang giới luật, ngày ngày Thất Nương đều nhắc Pháp sư với ta, tình cảm kính ngưỡng tin cậy lộ rõ trên mặt, Pháp sư có thể nào không để ý luân lý, đ*ng t*nh yêu nam nữ với con bé chứ?"
"Hẳn là vì Thất Nương lấy thân phận Ma Đăng Già vào chùa, mới khiến Pháp sư hiểu lầm nhỉ?"
Đàm Ma La Già lắc đầu: "Từ vui sinh tham... Là do ta cầm giới không nghiêm, không liên quan đến công chúa, ngay từ đầu công chúa đã gặp ta nói rõ cô gái Ma Đăng Già chỉ là cái cớ."
Trong vô tình chàng đã buông lỏng cho mình hưởng thụ việc có nàng bầu bạn, dung túng để nàng gần gũi mình, nếu không có kỳ hạn một năm, chàng sẽ tiếp tục dung túng nhiều hơn nữa.
Chư hành vô thường, nhất thiết giai khổ. Chư pháp vô ngã, tịch diệt vi nhạc*... chàng là người tu hành, dạng kinh văn như này, thuận miệng là niệm được ngay, trong lòng hiểu thấu đáo nghĩa kinh từ lâu, biết tình yêu như bọt nước ảo mộng, thoáng qua liền mất, thế nhưng biết rõ là vũng bùn bể khổ, chàng vẫn buông thả mình trầm luân.
*Tam Pháp Ấn: Tất cả các pháp hữu vi ở thế gian đều vô thường, dời đổi, biến chuyển, sinh diệt không ngừng. Chúng sinh không nhận biết điều này nên đối với vô thường mà lầm chấp nhất, là khổ
Tất cả các pháp hữu vi ở thế gian nói chung đều là vô ngã, không có chủ thể nhất định, chúng sinh không rõ biết nên đối với tất cả pháp lầm chấp nhất, bỏ hết là vui.
Lý Trọng Kiền hơi thấy kinh ngạc, nheo mắt phượng liếc Đàm Ma La Già.
Hắn cố tình dùng ngôn từ chọc giận Đàm Ma La Già, Đàm Ma La Già không thẹn quá hoá giận, càng không lấy lý do Dao Anh cố hết sức kết thân mới khiến hắn ta dao động tâm mà thối thoát, chỉ nói rằng mình cầm giới không nghiêm, cũng rất có trách nhiệm.
Đáng tiếc, thân phận của hắn ta là Phật Tử Vương Đình, đã định sẵn không thể dây dưa với nữ tử.
Có trách nhiệm thì cũng chả phải lương nhân* của Dao Anh.
*chồng.
"Pháp sư phong thái xuất chúng, nghe nhiều biết rộng, địa vị tôn quý, là rồng phượng trong loài người..." Lý Trọng Kiền trầm ngâm một lát, thu ý dò xét, nói thẳng, "Có điều Pháp sư là một vị sư xuất gia, còn là Phật Tử trong suy nghĩ của toàn bộ dân chúng Vương Đình. Xá muội tuổi nhỏ, ta là huynh trưởng của nó, khó tránh khỏi lo lắng rất nhiều, không biết trong lòng Pháp sư có tính toán gì?"
Đàm Ma La Già rũ mắt, ngón tay lần cầm châu.
Lý Trọng Kiền không khách khí nói: "Chả nhẽ Pháp sư định cứ như vậy che giấu mãi?"
"Hay là Pháp sư sẽ nói thật lòng với xá muội, âm thầm lui tới với xá muội, về sau xá muội muốn gặp Pháp sư, cứ phải giống đêm qua chỉ có thể đợi trời tối người yên mới vào chùa tư thông hẹn hò với Pháp sư? Pháp sư muốn nó cả một đời làm một tình nhân được một vị tăng nhân nuôi dưỡng trong tối, không thể lộ ra sáng? Nửa đời sau của nó chỉ có thể trốn trốn tránh tránh, đề phòng tư tình các ngươi lộ ra ánh sáng?"
Ngón tay Đàm Ma La Già động đậy mấy lần.
Lý Trọng Kiền nói tiếp: "Thất Nương là em gái ta, ta xem nó như hòn ngọc quý trên tay, không thể để nó chịu một tí ấm ức nào. Chắc hẳn Pháp sư biết hai anh em ta đã gặp phải những gì, ta tuyệt đối sẽ không nhìn nó giẫm lên vết xe đổ. Nó đã phải chịu khổ nhiều như vậy, sau này lấy chồng, tuyệt đối không thể nhân nhượng vì lợi ích toàn cục gì, vị hôn phu của nó không hẳn phải là anh hùng tuấn kiệt đương thời, là Quân một nước, chỉ cần biết lạnh nóng biết thương đau, có thể đối xử với nó thật tốt, mà nó cũng yêu thương, hai vợ chồng có thể cùng nhau nương tựa qua ngày, vậy là đủ."
Tạ Mãn Nguyện như thiêu thân lao đầu vào lửa, từng bước nhượng bộ, cuối cùng nản lòng thoái chí, điên điên khùng khùng. Dao Anh thích ai, chính là toàn tâm toàn ý thích, không quan tâm kết quả, con bé có thể vì cứu người huynh trưởng hắn đây mà hy sinh chính mình, nếu nó thích một người, tất nhiên cũng như thế.
Lý Trọng Kiền không muốn nhìn thấy Dao Anh giống như Tạ Mãn Nguyện bị thương vì tình.
Hắn hy vọng trượng phu của nàng là người tốt, một người không cần quá kiệt xuất, gia đình đơn giản, thực lòng kính yêu con bé, chắc chắn phải coi trọng chiều theo nó, đối xử thật tốt với nó. Dù sau này tình cảm vợ chồng có phai nhạt, vẫn có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Chứ không phải một vị sư thân phận đặc thù, khiến con bé rơi vào vô tận.
Đàm Ma La Già nhìn màn khói xanh lượn lờ trên chiếc lư hương hình thú, không nói lời nào.
Lý Trọng Kiền cười cười, âm trầm nói: "Hay cũng có thể nói, Pháp sư đối với Thất Nương tình ý đã sâu đậm đến mức có thể hoàn tục vì nó? Thứ cho ta vô lễ, coi Pháp sư có hoàn tục, cũng không thể cho Thất Nương một cuộc sống yên ổn, dân Vương Đình vô cùng tôn sùng Pháp sư, nếu Pháp sư vì Thất Nương mà hoàn tục, Thất Nương sẽ bị người trong thiên hạ thóa mạ chỉ trích, người người đều sẽ gọi nó là họa thủy, các ngươi dù có kết làm vợ chồng, cả đời cũng không được yên bình."
"Lúc tình còn nóng bỏng, dĩ nhiên Pháp sư có thể vì Thất Nương từ bỏ tu hành, sau này sắc phai yêu nhạt, tình cảm nhạt nhoà, vợ chồng nhìn nhau thành chán ghét, Pháp sư nhớ tới câu chuyện vì Thất Nương mới từ bỏ thân phận cao quý và sở học nửa đời, đến lúc đó, còn có thể đối với nó tốt như bây giờ được chăng?"
"Tình yêu giữa nam và nữ, hừng hực như lửa, chôn vùi như gió, ta là người từng trải."
Bao năm qua Lý Đức vì Đường Doanh muốn chết muốn sống, còn không phải vì ban đầu để lớn mạnh thế lực mà thông gia với Tạ gia sao?
Tình yêu là không thể dựa vào.
Lý Trọng Kiền nhìn thẳng Đàm Ma La Già: "Còn nữa, Vương Đình cách quê hương Thất Nương xa xôi vạn dặm, địa lý phong tục khác biệt, ngôn ngữ không thông, nó bị ép lưu lạc ở đây, mới buộc phải thích ứng phong tục nơi này. Pháp sư là Quân chủ Vương Đình, không thể nào bỏ Vương Đình xuống theo nó về quê, nó là người Hán, trên dưới Vương Đình xem thường người Hán, dù Pháp sư với nó có trải qua bao nhiêu trắc trở trùng trùng, nó ở lại đây, sau này cũng có không ít thị phi."
Dù Dao Anh không trở về Trường An, cũng tuyệt đối sẽ không ở lại Vương Đình cả một đời, sau khi Tây quân thu Qua Châu, Sa Châu, hẳn nàng sẽ ở Qua Châu, xử lý việc Tây quân, rời xa Lý Đức, Lý Huyền Trinh, những người Tạ gia Kinh Nam còn lại có thể di chuyển đến Qua Châu.
Thế mới nói, dù Đàm Ma La Già có hoàn tục hay không, chàng đều không có cách nào cho Dao Anh một tương lai sáng sủa yên ổn.
Trong điện yên tĩnh lại.
Hai nam tử trầm tư ngồi đối diện, thật lâu không nói.
Sau một lúc lâu, Lý Trọng Kiền nhếch miệng, chuyển đề tài: "Pháp sư là cao tăng, mặc dù có đ*ng t*nh với xá muội, chẳng qua chỉ là đ*ng t*nh trong thoáng qua, không lâu sau liền sẽ tan đi, không xa đến mức nói chuyện cưới gả, những lời vừa rồi, là do ta sốt ruột buồn lo vô cớ... để Pháp sư chê cười."
Hắn ngước lên nhìn Đàm Ma La Già. "Thất Nương khó khăn trùng trùng, chịu quá nhiều đau khổ, Pháp sư che chở cho nó, ta vô cùng cảm kích, chắc chắn sẽ báo đáp ân tình của Pháp sư, nhưng ta sẽ không nhìn nó vì báo ơn mà bước vào vũng bùn."
"Mong Pháp sư hứa với ta một chuyện."
Đàm Ma La Già ánh mắt chớp động: "Vệ Quốc Công muốn ta hứa hẹn chuyện gì?"
Lý Trọng Kiền đầy trang nghiêm: "Pháp sư không thể nào bỏ Vương Đình, ta cũng không có ý bức Pháp sư vứt bỏ tất cả, đã không có kết quả, mong Pháp sư về sau cẩn thận giữ gìn phân tấc, giữ khoảng cách với Thất Nương, đừng để nó sinh hiểu lầm, sa vào trong đó không thể nào dứt ra. Ta cũng sẽ nhắc nhở Thất Nương, bảo nó chú ý cử chỉ, đừng để tính tình trẻ con của nó quấy rầy Pháp sư tu hành."
Đàm Ma La Già siết chặt Phật châu.
Lời Lý Trọng Kiền nói, chàng đều tiên đoán được. Chàng là người tu hành, không nên ở lúc Dao Anh không biết tự ý tham luyến sự thân thiết của nàng.
Lý Trọng Kiền nói đúng, chàng với Dao Anh mà nói, là một vũng bùn.
"Được."
Chàng đáp, giọng khàn khàn.
...
Ngoài thiên điện.
Tất Sa cứ luôn khẩn trương thấp thỏm, tay cầm chuôi kiếm, lắng nghe động tĩnh trong điện, sẵn sàng xông vào khuyên can.
Phía sau rèm yên tĩnh, chỉ có tiếng trò chuyện mơ hồ, anh ta chờ rất lâu cũng không nghe thấy tranh chấp hay đánh nhau, nhíu mày nghi hoặc, thì một chuỗi tiếng bước chân vọng ra.
Tất Sa nhanh chóng đứng thẳng, thấy Lý Trọng Kiền ra khỏi nội điện, sải bước ra ngoài.
Không có đánh nhau à?
Tất Sa quay người vào điện, ánh mắt rơi vào trên mặt Đàm Ma La Già, tim siết chặt.
Đàm Ma La Già cụp mắt, sắc mặt vô cùng tái nhợt.
"Về sau bệnh ta có phát, đừng kinh động Văn Chiêu công chúa, không nên đêm khuya mời nàng vào chùa."
Tất Sa ngẩn ra: "Vương..."
Đàm Ma La Già cúi đầu đọc tấu chương, khí thế ngưng đọng nặng nề.
Tất Sa không dám giải thích, thầm thở dài.
Đàm Ma La Già nâng bút viết.
Tất Sa nghĩ hồi cân nhắc nói: "Vương, Văn Chiêu công chúa là thật sự quan tâm thân thể của ngài... Nghe nói Vương bệnh, người không chút nghĩ ngợi liền đến thăm hỏi Vương."
Đàm Ma La Già lắc đầu, "Đừng lợi dụng nàng."
Ý xấu hổ lướt qua mặt Tất Sa.
Đàm Ma La Già không nói thêm.
Chuyện này không thể trách Tất Sa tự tác chủ trương, là vì chàng mấy lần ngầm đồng ý, Tất Sa mới có thể mời nàng đến trông nom chàng.
Nói cho cùng, là lỗi của chàng.
Trong kinh văn có câu, mạc dữ tương kiến, mạc dữ cộng ngữ*... Nếu chàng thật sự quyết định cắt đứt tham luyến, chỉ cần không thấy Dao Anh, không nói chuyện với nàng, liền có thể tĩnh tâm thiền định...
*đừng cùng nhau gặp gỡ, đừng cùng nói chuyện – minh: liệu anh tĩnh tâm thiền định có được không?!
Dần dà, coi như là vẫn còn tham luyến, cũng sẽ không ảnh hưởng đến nàng.
Chàng đã hạ quyết tâm, nhưng lại lần lượt buông thả cho mình gặp nàng, nói chuyện với nàng. Nàng tới chăm sóc chàng, trên mặt chàng chẳng lộ vẻ mảy may, thật ra trong lòng vui thích, muốn giữ nàng lại, cứ thế bầu bạn bên cạnh mình.
Đã sinh tham luyến, du͙🇨 vọиɠ lại không ngừng bành trướng, thẳng đến hoàn toàn nuốt chửng lý trí của chàng.
Chàng không chỉ có tham dục, mà còn muốn ích kỷ độc chiếm nàng.
Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn chàng sẽ khắc chế không được, làm ra chuyện ép buộc nàng.
Đàm Ma La Già ổn định tâm thần, tập trung phê duyệt tấu chương, khi lật ra một tấm giấy da dê tinh xảo, bút trên tay đột nhiên ngừng lại.
Tất Sa cảm giác được khí tức trên người ngài ấy đột nhiên trở nên ác liệt, lo âu gọi một tiếng: "Vương?" Ngài đã tán công, giờ này không thể vận dụng nội lực, sao có thể như vậy?
Đàm Ma La Già không nhúc nhích, sau một lúc lâu, mới đặt bút phê chỉ thị trên tấm giấy da dê.
Tất Sa trong lòng buồn bực, lui ra, đợi Đàm Ma La Già phê duyệt xong tấu chương đưa ra Thiên điện, đám Bát Nhã ngồi vây quanh , hôm sau trời còn chưa sáng đã dậy, đi tìm Tất Sa.
💬 Bình luận chương