Hai hôm sau, trước cửa thương hội “Hoạ thiên” của gia tộc Jeon, có hai người mặc áo choàng đen đang đứng ở đó.
“Xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho hai vị không?” Nhân viên của thương hội vẫn nhiệt tình tiếp đón mà không mảy may nghi ngờ gì. Tại Phong thành này cũng có rất nhiều người mặc áo choàng đen, vì không muốn để người khác nhận ra mình, cũng như dễ dàng hơn cho việc hành tẩu ở những nơi phức tạp.
“Tôi có một thứ muốn được giao dịch với quý hội!” Một trong hai người bước lên và đưa ra một vật hình hộp trụ cao tầm 3 – 4 phân.
Người nhân viên này sau khi quét nhận dạng xong thì vô cùng giật mình, hắn nói: “Xin mời hai vị vào bên trong để tiểu nhân đi mời quản lý.” Hai người cũng hợp tác và đi theo hướng dẫn của nhân viên tiến vào trong đại sảnh.
Một lúc sau, hai người rời khỏi “Hoạ thiên” thương hội và nhanh chóng bước đi. Hai người họ vừa tiến vào trong một ngỏ hẻm thì biến mất một cách thần bí.
“Bọn họ đâu rồi!” Người được cử đi để để ý kỹ thì hai người này không ai khác chính là Nam Phong và Yu Mina.
Nam Phong nhìn xuống dưới thấy tên mất dấu.”
Người đang quỳ hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Thuộc hạ đã điều tra ra được, hai người này cũng đã thực hiên giao dịch như thế với ba nhà còn lại. Tiểu nhân còn biết thêm...” Người này ngập ngừng và dường như là không dám nói.
Ánh mắt của người đàn ông trung niên dần trở nên sắc lạnh, hắn nhìn vào người đang quỳ trước mặt và nói: “Nói đi! Không được dấu diếm.”
Người đang quỳ vội vàng trả lời: “Dạ vâng! Hai ngày trước, sau khi họ giao dịch với người của gia tộc Yoon thì đã bị lộ ra ngoài mà thôi.
Tại gia tộc Yoon.
Trên chiếc ghế gia chủ của dòng họ Yoon, Yoon Jung Hyeon nhìn vào đứa con mà hắn vô cùng kỳ vọng với vẻ mặt tức giận. Hắn nói: “Ngươi nhìn xem, việc mà ngươi đã làm đây này! Bốn mươi thành viên trung tâm của gia tộc đều bị giết hại một cách dã man.”
Yoon Seong Woo nghe cha của mình mắng thì chỉ tỏ ra trầm mặc không phản bác, lần này hắn biết mình đã tính toán sai một bước rồi. Sau khi phát tức xong thì Yoon Jung Hyeon cười lạnh, hắn nói: “Dám tát một cái vào mặt của gia tộc ta hay sao? Để ta xem hai người các ngươi có bản lĩnh như thế nào đây?” Nếu Nam Phong mà xuất hiện ở đây thì hắn sẽ khinh bỉ tên này và nói: “Ha ha! Đáng đời, ai bảo thích làm cái chuyện chặn đường cướp của cơ chứ!”
Tại gia tộc Oh và Kang đều đang bàn tán sôi nổi về vụ thảm án diễn ra ở ngoài cổng thành và sự kiện “hội chợ thực phẩm” sắp tới.
Tại hoa viên phía sau dãy nhà chính của gia tộc Oh, có hai người đàn ông trung niên đang ngồi đó và chơi cờ vây. Hai người như là hai bô lão nhập định, họ vô cùng tập trung vào ván cờ trước mắt. Gia chủ gia tộc Oh lên tiếng phá tan sự yên tĩnh đó, hắn nói: “Kang huynh! Huynh nghĩ sao về hội trợ sắp tới lần này?”
Người trung niên họ Kang vừa đi một nước cờ vừa nói: “Oh huynh! Huynh lại không chịu tập trung rồi! Để cho tiểu đệ giành phần thắng.” Oh gia chủ không có vẻ gì là tức giận, hắn cười lớn một tiếng và nói: “Ha ha! Không sao, không sao! Chỉ là một ván cờ mà thôi! Nhiều thứ không phải chỉ một ván cờ, mới có thể quyết định được.”
Kang gia chủ gật đầu tỏ vẻ đồng ý, hắn nói: “Oh huynh nói rất đúng! Thế nhưng Yoon lão đầu cũng chỉ vì đi nhầm một nước mà dẫn đến tình trạng như hiện nay. Theo tiểu đệ nghĩ, sự kiện hội chợ này, sẽ là nơi lộ mặt của người đứng đằng sau những sự kiện diễn ra gần đây!”
Oh gia chủ không nói gì mà rơi vào trầm mặc, một lúc sau hắn lên tiếng: “Thật đáng mong chờ! Chỉ mong rằng hội chợ lần này sẽ không phá vỡ thế chân vạc mà tứ đại gia tộc đang có.”
Kang gia chủ không đáp lại mà nhìn lên bầu trời và nói: “Mong là như vậy!”
💬 Bình luận chương