Chương 258: Đồng Hồ Cát [4]
Dấu chân trải dài về mọi hướng.
Chúng lấp lánh mờ ảo dưới ánh xanh nhợt của chiếc đèn lồng, phản chiếu lên lớp bụi dày và những mảng rỉ sét mục nát của nhà máy hoang tàn. Ánh sáng đung đưa, kéo theo những vệt bóng dài như đang thoi thóp cựa quậy quanh tôi.
Tôi nuốt xuống sự khô khốc nơi cổ họng, quan sát những con đường tối om trước mặt. Chúng dẫn đi khắp nhà máy, quẩn quanh như mê lộ. Dù không thể thấy rõ nơi chúng kết thúc, tôi biết chỉ có một con đường duy nhất đưa tôi ra khỏi nơi này.
Chỉ cần tìm đúng đường. Chỉ vậy thôi.
Dễ nói…
Nhưng càng nhìn sâu vào màn đen khổng lồ đang chờ phía trước, đầu tôi càng rộ lên cảm giác bất an quái đản—như thể có một thứ gì đó đang lách vào.
Chính lúc đó—
Tap… Tap…
Tôi dừng khựng lại.
Đó là tiếng bước chân.
Trùng nhịp với tôi.
Nhưng không phải của tôi.
Đèn trong tay rung mạnh đến phát run. Tôi tăng tốc, cố không nhìn lại, cố giữ nhịp thở không vỡ.
Đừng quay lại.
Đừng quay lại…
Tôi quay lại.
Và thấy—
Không gì khác ngoài bóng tối.
Tôi quay đầu chạy tiếp, hơi thở đứt đoạn. Dấu chân dẫn vào một căn phòng chứa đầy các kệ cao chồng chéo. Một số bị đổ, tạo nên những chướng ngại méo mó.
Tôi đi theo dấu chân luồn lách giữa những kệ…
Tap!
Gần hơn.
Rất gần.
Tôi giơ đèn lên—không có gì. Chỉ là những bóng tối im lặng.
Nhưng tôi biết…
Có ai đó đang ở đây. Đang nhìn tôi.
Dấu chân đột ngột dừng lại trước bức tường trống trơn.
Tôi hít một hơi kéo dài.
Không còn dấu vết.
Không thể nào…
Tôi hạ thấp đèn, soi xuống sàn. Dấu chân kết thúc đột ngột, như thể người để lại chúng bốc hơi ngay tại chỗ.
Và rồi—
Haa… Haa…
Tiếng thở.
Sát tai tôi.
Không phải của tôi.
Tôi quay đầu thật chậm.
Qua khe kệ hẹp, một chiếc mặt nạ trắng nứt nẻ lặng lẽ nhìn tôi. Hai hốc mắt tối như hư không.
Tôi đông cứng.
Giây tiếp theo—
CLANK!
Tôi bật lùi lại, đập mạnh vào kệ. Đồ đạc rơi loảng xoảng. Chiếc mặt nạ nghiêng đi một góc… rồi biến mất vào bóng tối.
Tôi giật dao, lao chạy.
Chạy! Phải chạy!
Một vụ nổ kim loại phía sau—
BANG!
Kệ đổ nhào xuống.
Tôi không dám quay đầu, tiếng bước chân phía sau mỗi lúc một dồn dập. Tim tôi thoi thóp. Ánh đèn giật mạnh, nhưng tôi vẫn chạy đến khi thấy cánh cửa kim loại phía trước.
Tôi lao vào.
CLANK!
Cửa đóng sầm. Tôi xoay chốt, áp lưng vào cửa, thở dồn dập như sắp vỡ phổi.
Im lặng.
Một khoảng lặng dày đặc.
Tôi từ từ giơ đèn lên…
…và khựng lại.
Trên nền đất trước mặt—
Dấu chân.
Mới tinh.
Quá mới.
Tôi đưa đèn lên cao hơn.
Và thấy nó.
Chiếc mặt nạ trắng.
Đứng ngay trước mặt tôi.
Tôi bật dậy, vung dao theo bản năng. Nhưng người đeo mặt nạ lách qua cú chém rồi vung tay. Tôi gọi Dreamwalker—
Nhưng đã muộn.
Một lưỡi lạnh xuyên qua phổi. Tôi trợn mắt nhìn hung thủ trước khi bóng tối nuốt lấy tầm nhìn.
Khi mở mắt lại, tôi đang ở văn phòng.
Tôi cúi xuống.
17:40.
Tik. Tik—
Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận để động viên dịch giả nhé.
💬 Bình luận chương