Cuộc thi kéo dài suốt năm tiếng đồng hồ, các tuyển thủ chiến đấu quyết liệt trong khoang game, Tạ Vân Phàm và Lạc Hàng cũng ngồi trong phòng livestream, mua đồ.
Quy mô của sự kiện lần này lớn chưa từng thấy, ngoài các phóng viên truyền thông trong nước, còn có rất nhiều phóng viên nước ngoài đến phỏng vấn.
Phải công nhận, Tạ Vân Phàm rất biết cách khuấy động không khí. Sân khấu trao giải cũng được trang trí giống như thế giới tận thế trong game, với nhiều mô hình quái vật sống động như thật. Trên các màn hình holographic lớn xung quanh còn chiếu những đoạn anime quái vật truy sát người chơi.
Các game thủ đều hào hứng chụp ảnh kỷ niệm.
Một phóng viên níu một cô gái trong nhóm ba người đang đi cạnh nhau lại và phỏng vấn: "Chào bạn, có thể hỏi bạn đã phá đảo như thế nào không?"
Cô gái nhìn vào ống kính, nghiêm túc nói: "Bọn tôi là bạn nối khố chơi game chung với nhau, có thể phá đảo là nhờ công lớn của hai người bạn khác. Nhiều lần trong lúc nguy cấp, họ đã hy sinh bản thân để bảo vệ chúng tôi. Nếu không có họ, ba chúng tôi không thể nào đi đến cuối cùng được."
Chàng trai bên cạnh cười nói: "Hôm nay họ cũng đã đến đây, cùng chúng tôi chia sẻ niềm vui này! Sau khi buổi lễ kết thúc, chúng tôi sẽ cùng nhau chia tiền thưởng."
Nghe đến đây, phóng viên vô cùng kinh ngạc: "Chia tiền thưởng? Ý bạn là, bạn sẽ chia 1 triệu tệ... cho hai người bạn không vào được vòng chung kết?"
Tiêu Dịch Thần bình tĩnh nói: "Đúng vậy. Ba chúng tôi, tổng tiền thưởng là 3 triệu, chia làm 5 phần, mỗi người 600 nghìn."
Lăng Tuệ nói thêm: "Đây là kết quả nỗ lực của cả nhóm, không thể vì hai bạn ấy hy sinh cho tập thể mà bỏ qua công sức của họ được."
Phóng viên có chút cảm động: "Chúc mừng ba bạn! Không chỉ vì đã giành được tiền thưởng, mà còn vì có được những người bạn cùng chung hoạn nạn như vậy."
Ba người cười đáp: "Cảm ơn."
Dù phải chia bớt tiền thưởng cũng có chút xót, nhưng mỗi khi nhớ lại bóng lưng của hai người bạn đã dũng cảm đứng ra vào những thời khắc sinh tử, họ không thể làm được chuyện "nuốt trọn tiền thưởng".
Đã nói là một đội, dĩ nhiên phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.
Ở bên cạnh, một anh chàng đẹp trai đeo kính râm bị một phóng viên nước ngoài chặn lại.
Phóng viên hỏi: "Chào bạn, xin hỏi bạn đến đây một mình à?"
Anh chàng cười tươi rói: "Đúng vậy. Tôi là người chơi hệ sói đơn độc, không có đội."
Phóng viên kinh ngạc: "Bạn giỏi quá! Xin hỏi ngoài đời bạn làm nghề gì vậy?"
Anh chàng: "À... tôi là diễn viên."
Trong phòng livestream, khán giả xem đến đây liền thi nhau bình luận:
"Diễn viên nào thế? Chưa nghe tên bao giờ."
"Có ai biết anh này không? Đẹp trai phết."
"Chắc là diễn viên tuyến 18 mờ nhạt nào đó thôi!"
"Vừa tra xong, tên là Dư Thiên, đóng mấy bộ web drama flop lòi."
"Anh đẹp trai phen này nổi tiếng rồi!"
Phóng viên hỏi: "Làm thế nào bạn có thể đi đến cuối cùng một mình vậy?"
Dư Thiên cười gãi đầu: "Tôi cộng hết điểm vào may mắn, giai đoạn đầu cứ nấp kỹ mà phát triển thôi, chỗ nào vắng người thì chui vào đó. Giai đoạn sau, khi kỹ năng nghề nghiệp được mở khóa, tôi dựa vào diễn xuất, lừa hết đám quái vật này đến đám khác, thậm chí còn kết thân được với mấy con."
Khán giả: "..."
Dư Thiên: "Chắc là do cộng hết điểm vào may mắn nên mỗi lần gặp ngã rẽ, con đường tôi chọn đều ít quái vật hơn. Tôi giả làm quái vật đi theo chúng, đợi đến khi chúng lơ là cảnh giác thì tôi bỏ chạy, trên đường thì nhặt nhạnh trang bị của những người chơi khác đánh rơi, cứ thế lết vào đến tận chung kết."
Khán giả trong phòng livestream đồng loạt bình luận 666.
Đây đúng là ảnh đế sống!
Người chơi khác thấy quái vật thì sợ vãi cả ra quần. Anh này thì hay rồi, lại đi xưng huynh gọi đệ với quái vật?
Đi sau Dư Thiên là một nhóm bốn người, trong đó có một chàng trai có vẻ ngoài thư sinh, biểu cảm điềm tĩnh. Sau khi phóng viên phỏng vấn mới biết, anh chàng này chính là Hạ Khô Thảo đã tỏa sáng trong vòng chung kết.
"Thảo Thần giá đáo!"
"Tôi đã hâm mộ anh ấy từ thời《Sóng Gió Hoàng Cung》 rồi, quả nhiên không nhìn lầm người."
"Bậc thầy chiến thuật của vòng chung kết, quá đỉnh!"
Phóng viên hỏi: "Hạ Khô Thảo, bạn có thể chia sẻ kinh nghiệm chơi game này không?"
Hạ Khô Thảo nói: "Đầu tiên là phải bình tĩnh, gặp chuyện không được hoảng loạn, phải học cách quan sát và phân tích tình hình cẩn thận. Số lượng quái vật và người chơi tương ứng với nhau, nơi đông người chưa chắc đã an toàn."
"Ở giai đoạn đầu và giữa game, chúng tôi đã chọn một ngôi làng hoang làm căn cứ và cố thủ ở đó một thời gian dài. Giai đoạn sau, trong quá trình từ bỏ căn cứ để chạy trốn, cũng phải giữ lại các thẻ bài kỹ năng một cách có mục đích."
"Khi cần thiết có thể dụ quái, dẫn chúng đến những địa hình bất lợi và tận dụng ưu thế địa hình để phản công."
Khán giả: "..."
Thôi bỏ đi, chiến thuật này người thường không học nổi đâu.
Chẳng trách lúc chung kết, Hạ Khô Thảo có thể sắp xếp lộ trình chạy trốn một cách thuần thục như vậy, hóa ra vị đại thần này đã sớm nắm bắt được thói quen của tất cả các loại quái vật biến dị và tận dụng địa hình để đối phó một cách tốt nhất.
Có thể nói, nhờ có anh trong vòng chung kết mà độ khó phá đảo của những người chơi khác đã giảm đi rất nhiều.
Vào sau Hạ Khô Thảo, UP chủ Hắc Điểu cũng bày tỏ quan điểm của mình: "Đối mặt với những con quái vật hùng mạnh, chúng ta phải đồng lòng hợp sức mới có thể chiến thắng chúng! Tôi vốn thích thử thách, lần này chơi game thực sự rất đã."
Mike Sweet cười rạng rỡ nói: "Rất vui khi được ban tổ chức mời đến tham dự lễ trao giải, đây là lần đầu tiên tôi đến Hoa Quốc, tôi và mấy người bạn dự định sẽ ở lại đây thêm vài ngày!"
Cô gái bên cạnh anh ta, Cylianne, hào hứng nói: "Tôi là một người chơi trung thành của《Phố Ẩm Thực》, thường xuyên ăn các món ngon của Hoa Quốc trong game. Nhân cơ hội này, tôi phải đến các cửa hàng ngoài đời để thử đủ loại món ngon, chắc chắn sẽ ngon hơn trong game nhiều!"
Nhìn là biết cô ấy là một tín đồ ăn uống rồi, lúc nhận phỏng vấn tay còn cầm một ly trà sữa.
Một chàng trai đến từ châu Phi vui vẻ nói: "Chúng tôi đã chiến đấu cật lực, chém giết suốt chặng đường để vào được chung kết! Ngay từ đầu chúng tôi đã vào núi, nhặt được rất nhiều thẻ bài chiến đấu. Chế độ chiến đấu của game này rất mới lạ, thiết kế thẻ bài cũng rất thú vị!"
Người bạn đồng hành nói: "Trước đây chúng tôi toàn chơi《Toàn Cầu Biến Dị》ở trung tâm trải nghiệm của Khải Hàng, lần này trở về, chúng tôi dự định dùng tiền thưởng để mua vài cái khoang game."
Phóng viên: "Mùa giải thứ hai, các bạn có tiếp tục chơi không?"
Cả nhóm đồng thanh: "Dĩ nhiên rồi!" "Game này thú vị hơn nhiều so với việc lập đội đi phó bản truyền thống." "Game đầy rẫy những điều chưa biết, khắp nơi đều là nguy hiểm và thử thách, vô cùng kịch tính."
Một người đoạt giải vui vẻ nói: "Một triệu tệ, đối với tôi là một con số không tưởng, tôi chưa bao giờ nghĩ chơi game lại có thể nhận được nhiều tiền thưởng đến vậy. Tôi muốn dùng số tiền này để mua một căn nhà của riêng mình ở một thành phố nhỏ."
Cũng có người nói: "Game đã thay đổi lối sống của nhiều người, nhưng đối với tôi, game không phải là tất cả. Sau khi mùa giải này kết thúc, tôi sẽ trở về với cuộc sống thực, chuyên tâm ôn thi cao học và thi công chức."
"Tôi và bạn trai quen nhau trong quá trình đại đào sát, sau đó trải qua rất nhiều chuyện, chúng tôi luôn hỗ trợ nhau đi đến trận chung kết. Sau khi game kết thúc, chúng tôi gặp mặt ngoài đời và xác định mối quan hệ yêu đương."
"Đúng vậy, đợi nhận được tiền thưởng, chúng tôi sẽ chuẩn bị kết hôn. Tuy thời gian quen nhau không dài, nhưng tôi cảm thấy, người có thể không rời không bỏ trong khoảnh khắc sinh tử thì xứng đáng để bản thân gửi gắm cả đời. Cảm ơn Thuyền Buồm Nhỏ đã tạo ra tựa game này để chúng tôi thoát ế."
Trong ống kính phỏng vấn, nụ cười của các người chơi rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Tạ Vân Phàm ngồi ở hậu trường, nhìn những người chơi với đủ độ tuổi, giới tính, quốc tịch khác nhau xuất hiện trên màn hình, cậu khẽ cười, nói: "Có lẽ, đây chính là ý nghĩa của việc mình làm game."
Nó có thể quy tụ những người chơi khó có thể gặp mặt ngoài đời thực vào cùng một thế giới - một thế giới ảo được xây dựng bởi mạng internet, nơi mỗi ngày đều diễn ra vô vàn những câu chuyện đặc sắc và hấp dẫn.
Chỉ cần nằm vào khoang game là có thể mở ra cánh cửa đến một thế giới khác.
Đó quả là một trải nghiệm kỳ diệu.
8 giờ tối, lễ trao giải chính thức bắt đầu.
Dưới ánh đèn sân khấu, Tạ Vân Phàm bước lên, trao huy chương và tấm bảng tượng trưng cho giải thưởng 1 triệu tệ cho từng đợt người chơi - dĩ nhiên, tiền sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản của họ, chính sách thuế ở các quốc gia khác nhau cũng khác nhau. Thuế của công ty do bộ phận tài chính chịu trách nhiệm, còn thuế thu nhập cá nhân thì người chơi tự nộp.
Một số người chơi khi gặp cậu, sự phấn khích không thể diễn tả thành lời: "Thuyền Buồm Nhỏ, tôi siêu thích game của cậu, gần như đã chơi hết tất cả các tựa game rồi!"
"Tôi cũng là người chơi cũ, bắt đầu chơi từ《Loạn Thế Xuân Thu》."
"Thật ra tôi thích nhất là《Phố Ẩm Thực》, trong thời gian giảm cân ngày nào tôi cũng đăng nhập."
"Ở đại hội võ lâm của《Giang Hồ》, mùa nào tôi cũng leo lên được hạng cao nhất đấy nhé!"
Người chơi game đa phần đều có tư duy năng động.
Còn có một số người hướng ngoại, sau khi lễ trao giải kết thúc, đã mặt dày đến xin chữ ký của Tạ Vân Phàm. Cậu thắc mắc: "Bạn xin chữ ký của nhà sản xuất game để làm gì?"
Người chơi đáp: "Sau này lúc gacha, tôi sờ vào tên cậu một cái, vận may sẽ đỏ hơn!"
Tạ Vân Phàm: "..."
Thôi được. Nếu không quay ra được, tiện thể chửi luôn tên sản xuất chó má này cũng được.
Tạ Vân Phàm rất hào phóng đáp ứng yêu cầu của người chơi.
Cậu không hề ra vẻ ông chủ, mà đối đãi với người chơi như bạn bè. Cậu còn ngồi lại trò chuyện thân mật với nhiều cao thủ, bàn về những điểm cần cải thiện trong game, về những lối chơi, nội dung mà người chơi quan tâm.
Lúc này, cậu sẽ trở thành một người lắng nghe rất lịch sự, để người chơi thoải mái bày tỏ quan điểm của mình - cậu luôn tin rằng, game nên lấy người chơi làm gốc. Chỉ khi người chơi yêu thích, tuổi thọ của game mới có thể kéo dài.
Tiếp theo, Tạ Vân Phàm sắp xếp cho bộ phận quan hệ công chúng dẫn người chơi đi tham quan công ty theo từng đợt.
Các khu vực không thuộc diện bảo mật trong công ty đều được mở cửa cho người chơi. Đây cũng là lần đầu tiên họ được bước chân vào Tập đoàn Dương Phàm.
Phòng nghiên cứu và phát triển ngăn nắp, môi trường làm việc rộng rãi, sáng sủa, khắp nơi đều là các yếu tố liên quan đến game như standee, poster, figure...
Nơi này không giống một công ty, mà càng giống một vương quốc game.
Những người chơi tham quan công ty không khỏi thầm cảm thán - Thuyền Buồm Nhỏ quả thực là một nhà sản xuất game vô cùng tài năng. Cậu tôn trọng người chơi, đối xử tốt với họ, làm game không đi theo lối mòn của những người đi trước mà tự mình mở ra một con đường hoàn toàn mới.
Game của cậu có lối chơi phong phú, nội dung đặc sắc, vận hành có tâm.
Một nhà sản xuất như vậy mới chính là phúc âm của giới game thủ!
💬 Bình luận chương