Chạng vạng gió xuyên qua cửa sổ thổi vào, tiếng nói của cảnh sát ong ong bên tai. Giản Dao cách chiếc bàn nhìn Bạc Cận Ngôn. Nhóm cảnh sát có lẽ đã bàn bạc xong từ lâu, không ai nhìn anh. An Nham đỏ mặt cúi đầu, vẻ mặt Phương Thanh lãnh đạm nhìn thấu tất cả.
Mặt Bạc Cận Ngôn dần đỏ ửng.
Anh ngẩng đầu, nhìn về phía cô và Phương Thanh. Tay đặt lên bàn, từ từ nắm chặt. Sau đó hơi nhấc kính râm trên mặt lên một chút.
Anh không nói câu nào.
Cô cũng không nói, chỉ im lặng ngồi như vậy.
Mới chẳng bao lâu giữa cô và Bạc Cận Ngôn đã không còn gì để nói sao?
“… Nếu không trước tiên chúng ta mời Giản Dao và Phương Thanh nói ý kiến của bọn họ một chút.” Lúc này giọng nói của Thiệu Dũng xen vào.
Giản Dao đáp “Vâng”, cúi đầu nhìn máy tính bảng của mình, trái tim lại như thể nằm trong một cánh đồng hoang vu lạnh băng.
“Chúng tôi có mấy điểm kết luận ban đầu. Thứ nhất, hung thủ đã có kế hoạch giết người từ trước. Người biết được thói quen chạy buổi tối của Nhiếp Thập Quân không nhiều. Hung thủ từng là gặp trên đường đi làm, vội vàng nhìn thoáng qua ở trung tâm thương mại, nơi đó lại cách chỗ này quá xa, một là rất khó để tiếp tục cho mình bình tĩnh tỉnh táo một chút.
Là ảnh hưởng tâm lý chăng, nhưng cô lại có thể cảm giác được ánh mắt sáng rực giống như xưa, vẫn dừng trên người cô.
Là ánh mắt đã không còn ánh sáng của anh luôn nhìn về phía cô.
Thần thám mù đã rời nhà trốn đi của cô.
Giản Dao cầm cốc nước lên nhấp một ngụm, để làm dịu cổ họng khô cạn.
Thiệu Dũng nói: “Cám ơn Giản Dao và Phương Thanh, vậy Cận Ngôn, ý kiến của cậu thì sao?”
Ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển về phía anh.
Bạc Cận Ngôn im lặng một lát.
Trong khoảnh khắc đó, Giản Dao đột nhiên nhớ tới ngày trước, cô rõ ràng cảm giác được Bạc Cận Ngôn chắc chắn cũng muốn phát biểu. Đã từng bao nhiêu lần, anh sóng vai bên cô, chỉ rõ sự mơ hồ cho cô, dùng trí tuệ của anh, dẫn dắt cô trưởng thành.
Thỉnh thoảng thì khen ngơi: “Bông hoa tâm lý tội phạm của chúng ta cuối cùng đã nở rộ rồi.” Thỉnh thoảng cũng không lưu tình chút nào cười nhạo: “Giỏi quá, em cho ra ba kết luận, có hai cái là đoán mò.”
“Suy luận của Giản Dao hôm nay vô cùng xuất sắc, tuyệt vời hơn so với tưởng tượng của tôi…” Anh chậm rãi nói, “Tôi muốn bổ sung thêm ba điểm.”
Cổ họng Giản Dao như bị lấp kín. Trong phòng hội nghị yên tĩnh như thế, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn Bạc Cận Ngôn, nhìn vị thần thám mù trong truyền thuyết này còn có thể đưa ra kết luận gì có giá trị.
Bạc Cận Ngôn bỗng nhiên khẽ cười. Anh chạm vào cốc trà bên cạnh, nhấp một ngụm, để xuống. Một suy nghĩ chợt xuất hiện trong đầu Giản Dao: lá trà ở chỗ này không ngon, anh uống không quen, nhưng chỉ để cho cổ họng bớt khô mà thôi.
Sau đó anh bí ẩn lặng lẽ mở miệng. Tiếng nói trầm thấp dễ nghe, trong bình tĩnh mang theo xa cách và kiêu ngạo, nhưng lại không khác gì so với trước đây.
“Thứ nhất, hung thủ có điều kiện kinh tế tốt, ngoại hình gọn gàng danh giá. Sơn vẽ, dây thừng, công cụ gây án hắn dùng đều là thứ tốt nhất. Cái này không thể nói rõ hắn là kẻ chuyên nghiệp về phương diện này, nhưng ít ra có thể chứng tỏ hắn không có áp lực về kinh tế. Hơn nữa có thói quen lựa chọn đồ tốt.
Một kẻ dọn dẹp hiện trường gây án sạch sẽ như thế, hơn nữa gây án đâu vào đấy kín đáo chu toàn, không có khả năng là một kẻ bề ngoài lôi thôi, bẩn thỉu. Hành vi như vậy là mâu thuẫn.
Thứ hai, nói chính xác hơn thì khu vực hung thủ thường xuyên hoạt động là gần nhà trọ, chứ không phải công viên.”
Trong lòng Giản Dao hơi chấn động.
Cảm giác quen thuộc đã phủi bụi nhiều ngày nảy lên trong lòng. Người đàn ông này luôn thấy xa hơn, chuẩn xác hơn cô, hơn nữa vẫn còn ở bên cạnh cô.
Bạc Cận Ngôn dừng một chút, nói: “Cuốn sách “Tâm lý học tội phạm về địa lý học” cũng nói cho chúng ta biết hung thủ chia ra làm bốn loại săn bắt người, lén săn người, thừa cơ bắt người, hắn là sát thủ liên hoàn, sẽ không gây án ở đây, để mất đi công viên. Cho nên địa điểm “công viên” này không phải nơi tâm lý của hắn ý lại cao độ và nơi săn cố định. Nói cách khác, hắn không phải tìm kiếm con mồi trong công viên. Hắn có thể từ bỏ nơi này bất cứ lúc nào.”
Giản Dao giật mình. Lúc này quan điểm của Bạc Cận Ngôn đã quá thâm sâu, có cảnh sát lộ ra vẻ mặt mờ mịt, nhưng cô lại hiểu ngay
💬 Bình luận chương