- Vì sao tiên tổ Phục Hy Thần Tộc ta không có kẻ nào tế tự? Vì sao truyền thừa của chúng ta lại bị đoạn tuyệt?
Chung Nhạc ngẩng đầu lên trời, nước biển lẫn với nước mắt từ trên mặt chảy xuống. Thần thái hắn đờ đẫn:
- Là loại lực lượng gì khiến cho chúng ta quên mất đi tổ tiên của chính mình? Là loại lực lượng gì khiến cho chúng ta không nhớ được lịch sử vinh quang của các tổ tiên?
Truyền thừa của Phục Hy Thần Tộc bị đứt đoạn, lịch sử xuất hiện một khoảng trống rất lớn. Trong cái khoảng trống lớn đó, chủng tộc Thiên Đế, huyết mạch Thần Hoàng, Phục Hy Thần Tộc vĩ đại mà cổ lão đã biến thành Nhân Tộc nhỏ bé không đáng kể, biến thành chủng tộc thấp bé nhất trong Vạn Tộc, bị những chủng tộc khác xem thành lương thực!
Đoạn lịch sử liên quan tới Phục Hy Thần Tộc phảng phất đều đã biến thành truyền thuyết thần thoại trong ký ức, trở nên hư vô mờ mịt. Mà Nhân Tộc còn sống mòn một cách lay lắt như những con kiến hôi đã quên mất đi vinh quang và lịch sử của tổ bối bọn họ, bất đắc dĩ mà vô lực bị những chủng tộc khác nô dịch, quyền sanh sát nằm trong tay những chủng tộc khác.
Hết thảy mọi thứ liên quan tới Phục Hy Thần Tộc phảng phất như đã bị một đạo âm ảnh lớn không cách nào tưởng tượng hoàn toàn che khuất, phảng phất như bị một bàn tay vô hình khổng lồ hoàn toàn xóa sạch hết.
- Tổ Long nói tại Tử Vi Thần Đình vẫn còn có Phục Hy Thần Tộc huyết mạch thuần khiết. Bọn họ hẳn là biết rõ khởi nguyên của hết thảy chuyện này! Ta nhất định sẽ đi tới đó xem một chút, tìm tới Phục Hy Thần Tộc thuần huyết để hỏi tới cùng!
Đột nhiên ánh mắt Chung Nhạc chợt trở nên mờ mịt. Tử Vi Thần Đình ở nơi nào? Vũ trụ mịt mờ, sao trời khôn cùng, kẻ nào biết cái Thần Đình này rốt cuộc là ở phương nào? Đường đi ở phương nào?
Hơn nữa, hiện tại hắn ngay cả Tinh cầu Tổ Tinh này cũng không cách nào đi ra được, còn chưa tu thành Thần, chưa luyện thành Nguyên thần thuần dương, căn bản không thể nào rời khỏi khỏa Tinh cầu này. Hơn nữa cho dù có rời khỏi Tổ Tinh, hắn làm sao có thể ở trong phiến vũ trụ hắc ám mênh mông vô bờ này tìm ra Tử Vi Thần Đình đây?
- Tân Hỏa! Đúng vậy! Ta vẫn còn có Tân Hỏa!
Chung Nhạc chấn chỉnh lại tinh thần, toàn bộ sự ảm đạm vừa rồi trong lòng lập tức bị hắn ném qua sau đầu.
o0o
Mà vào lúc này, Giao Thanh Đồ cũng đã bị truyền tống ra khỏi Bí cảnh Tổ Long. Vô số cường giả Long Tộc nhao nhao tiến lên, bao vây hai người chật như nêm cối.
- Là ai đạt được truyền thừa Tổ Long?
Vô số đạo thanh âm dồn dập vang lên, gấp gáp vội vàng hỏi.
Giao Thanh Đồ lập tức giơ cao hai tay. Rất nhiều Trưởng lão Giao thị phát ra một trận hoan hô cuồng hỉ, giống như tiếng sấm vậy. Vô số Trưởng lão Giao thị bật cười ha hả, hưng phấn dị thường, lập tức truyền tin tức này ra ngoài. Rất nhiều đệ tử Giao thị cũng phát ra từng trận từng trận hoan hô cuồng hỉ.
Các đệ tử Long Tộc những Thị tộc khác có kẻ lộ ra thần sắc thất vọng, có kẻ lại tiến lên chúc mừng Giao Tộc, tràng cảnh cực kỳ náo nhiệt. Rất nhiều Trưởng lão Ngao thị, kể cả Lão Tộc trưởng Ngao thị đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tiến lên chúc mừng Giao Thanh Đồ và Tộc trưởng Giao thị. Bọn họ vốn dĩ đã động sát cơ với Chung Nhạc, nếu Chung Nhạc thuật sự đạt được truyền thừa của Tổ Long, tất nhiên là không để cho hắn còn sống rời khỏi Đông Hải. Mà bây giờ, kẻ đạt được truyền thừa của Tổ Long lại là Giao Thanh Đồ, như vậy đã không cần thiết phải diệt trừ Chung Nhạc rồi.
Tộc trưởng Giao thị mừng rỡ cười toe toét, vội vàng khách khí một phen, nói:
- Đợi sau khi Thanh Đồ nắm giữ được truyền thừa Tổ Thần, tất nhiên sẽ bao lâu. Dù sao Long Tộc cũng có loại bảo vật như là Hồn đăng vậy, Giao thị rất nhanh sẽ tra được tới trên đầu của Xích Luyện Nữ. Đông Hải này không thích hợp ở lâu nữa, chi bằng ta nên nhanh chóng ly khai, tránh cho vô duyên vô cớ gánh chịu lửa giận thay cho nàng nữ yêu tinh này. Hơn nữa, quan trọng nhất vẫn là Thánh khí Côn Bằng Tộc, Thần Dực Đao!
Trong lòng hắn một mảnh hừng hực, Thần Dực Đao mới là chuyện quan trọng nhất. Hiện tại, kiện Thánh khí này đang vô chủ, chính là đợi hắn đi tới cướp đoạt.
- Thánh khí uy lực không thua kém gì Bàn Long Kiếm! Ta tới đây!
o0o
Chung Nhạc lặng yên trở về Lục Phủ Ty, chỉ thấy Thanh Hà và đám thiếu nữ Long Xuân Nhi đều đang ở trong sương phòng. Bốn nàng thiếu nữ Long Xuân Nhi ở trong Vạn Linh Các bế quan hai mươi mốt ngày, đã cảm ngộ được Linh, đã tu thành Luyện Khí Sĩ.
- Xuân nhi, các ngươi triển lộ ra Linh của các ngươi để cho ta nhìn một chút!
Chung Nhạc nói.
Bốn nữ nhân bọn Long Xuân Nhi, Long Hạ Nhi liền vội vàng tế xuất ra Linh của chính mình. Chung Nhạc ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy Linh mà bốn nàng thiếu nữ này tuyển chọn không ngờ đều là cùng một loại, là nữ Long Thần hình dáng nữ tử, dung mạo xinh đẹp.
- Nghe các tiền bối Long Tộc của Vạn Linh Các nói, đây là Vũ Sư Chi Linh!
Long Thu Nhi vội vàng nói:
- Trong các Long Thần, đây cũng thuộc về Thần Linh tương đối cao cấp, có khả năng hành vân bố vũ, chưởng khống lôi đình. Bốn chị em chúng ta vừa vặn đều câu thông với Vũ Sư, vì vậy nhận được Vũ Sư Chi Linh!
Thanh Hà có chút kinh ngạc nói:
- Cả bốn người cùng một loại Linh ngược lại cũng cực kỳ hiếm thấy. Mà Vũ Sư Chi Linh quả thật cũng là Linh cực kỳ cường đại. Nếu có thể kết hợp với hồn phách, tu luyện tới hình thái thứ ba của Nguyên thần, có tác dụng đề thăng cực lớn đối với chiến lực!
Chung Nhạc gật đầu, nói:
- Nếu các ngươi đều đã tu thành Luyện Khí Sĩ, vậy chúng ta liền nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi. Thanh Hà, ngươi dẫn theo các nàng đi trước một bước, trở lại Cô Hà Thành Đông Hoang!
Thanh Hà vội vàng hỏi:
- Vậy còn lão gia ngươi thì sao?
- Ta còn có việc khác!
Chung Nhạc đứng dậy, nói:
- Việc này không nên chậm trễ, các ngươi đi nhanh đi! Ta đi gặp Ngao Phượng Lâu, nói lời từ giã với hắn một tiếng!
Thanh Hà và bốn nàng nữ nhân Long Xuân Nhi gật đầu, lặng yên rời khỏi Lục Phủ Ty. Chung Nhạc thì đi tìm Ngao Phượng Lâu. Ngao Phượng Lâu cũng không có tham gia trận cuồng hoan này, vẫn như cũ đang tọa trấn tại Lục Phủ Ty. Hắn nghe nói Chung Nhạc muốn rời khỏi, thoáng do dự một chút, cuối cùng cũng gật đầu, nói:
- Ngươi trở lại Đông Hoang cũng tốt, miễn cho trận thịnh hội này qua đi, đám người Giao thị, Ly thị tới phiền nhiễu ngươi. Chung sư đệ…
Hắn chần chừ trong chốc lát, nói:
- Chuyện tình Tổ Long Tế, cũng không nên đặt trong lòng!
Chung Nhạc gật đầu, mỉm cười nói:
- Lời nói của ngươi, ta đều hiểu. Ta ở trên Tổ Long Tế cũng nhận được không ít chỗ tốt, Phượng Lâu huynh không cần quan tâm trong lòng ta có khúc mắc!
Ngao Phượng Lâu thở dài một tiếng, đứng lên nói:
- Ta tiễn ngươi rời khỏi Long Thành!
Hai người một đường cùng đi, Ngao Phượng Lâu đưa hắn ra khỏi Long Thành, ngữ khí áy náy nói:
- Hiện tại các tộc còn đang cuồng hoan, khó tránh khỏi sẽ có bọn đạo chích quấy phá, Phượng Lâu còn cần phải ở lại lưu thủ, tránh cho sinh biến. Chung sư đệ, thứ cho ta không thể tiễn xa!
- Phượng Lâu huynh dừng chân a!
Chung Nhạc chắp tay cáo biệt, cất bước rời đi. Cũng không lâu lắm, hắn đã đi tới trên mặt biển, đạp sóng mà đi, trong lòng thầm nghĩ:
- Nhất định phải rời xa Long Thành mới có thể phóng xuất kim kiếm bằng vũ, để cho kim kiếm bằng vũ dẫn theo ta đi tìm Thần Dực Đao!
Nguyệt quang như nước, chiếu rọi trên mặt biển, ngân ba lăn tăn, dưới bóng đêm giống như vô số con Ngân Long loạn vũ.
Chung Nhạc tiến về phía trước khoảng chừng hơn ngàn dặm, đột nhiên thả chậm bước chân lại, nhìn về phía một tòa hải đảo đơn độc trước mặt. Tòa hải đảo đơn độc sừng sững như núi, trên đỉnh núi, một thân ảnh cao gầy to lớn đang ngồi ở đó, một mình ngắm trăng uống rượu.
- Vì sao Thanh Đồ huynh không đi tham gia cuồng hoan?
Chung Nhạc chậm rãi tiến về phía tiểu đảo, mỉm cười hỏi. Gã nam tử đang ngồi trên cô đảo kia nhìn về phía hắn, thản nhiên nói:
- Ta đang đợi ngươi, Long Nhạc huynh! Bọn họ đều cho rằng ta đã đánh một trận với ngươi, chiến bại ngươi, cho nên mới đạt được truyền thừa Tổ Long. Nhưng ta biết rõ, ta vẫn chưa giao chiến với ngươi. Một khi còn chưa chiến thắng được ngươi, cái danh hiệu đệ nhất Khai Luân Cảnh Đông Hải này của ta cũng chỉ là hữu danh vô thực mà thôi!
Hắn đứng dậy đưa tay ý mời, mời Chung Nhạc lên đảo, mỉm cười nói:
- Cho nên khi ta thấy Phượng Lâu sư huynh đưa ngươi rời khỏi Long Thành, ta liền đi trước một bước, ở nơi này chờ ngươi. Trận chiến giữa ta và ngươi bị hoãn lại cho tới bây giờ, tối hôm nay hẳn là sẽ đạt được mong muốn a!
Chung Nhạc bước lên tiểu đảo, đứng đối diện với hắn. Chỉ thấy trên đỉnh núi tòa tiểu đảo này đã bày sẵn một cái bàn đá, hai cái ghế đá. Giao Thanh Đồ mời hắn ngồi xuống, nhấc lên bầu rượu, giúp hắn rót rượu. Chung Nhạc nâng chén, cảm khái nói:
- Ta cũng muốn xác minh với ngươi một phen, kiến thức một chút địa phương hơn người của truyền thừa Tổ Long!
Hai người nâng chén chạm nhau một cái, phát ra một tiếng đinh giòn vang.
💬 Bình luận chương