“ Nói vậy… những người kia cũng…” Thường Hy sắc mặt cũng xanh lại, y còn chưa dám tin tất cả bọn họ... đều đã là người chết.
Linh Như im lặng không trả lời, lão Khang Dương lại thay thế lên tiếng: “ Đúng như ngươi nghĩ, tất cả bọn họ đều đã chết ớ bảy ngàn năm trước. Những gì mà ngươi thấy chỉ là linh hồn may mắn còn sót lại chưa bị tiêu biến, ta đã giúp họ có được hình thể tiếp tục ở lại canh giữ nơi này.”
“ Chỉ có ông… là người duy nhất còn sống?” Thường Hy run giọng.
Thấy y như vậy, Linh như nhỏ tiếng nói: “ Không cần phải sợ, nếu thật sự muốn làm hại ngươi. Những ngày qua ngươi ở nơi này cũng đủ rồi, không phải sao?”
Thường Hy cứ lui lại, đến khi đụng phải chiếc quan tài trong suốt kia phia phía sau mới giật mình. Cậu đứng im một chỗ lên tiếng hoài nghi nói: “ Vậy cái người mà các người đang chờ đợi, không lý nào lại là…”
“ Đúng vậy.” Lão Khang Dương nhìn Thường Hy khẳng định nói: “ Chính là ngươi, chỉ có người mới có thể giúp được chúng ta.”
" Đừng nói những việc vô lý như vậy nữa, ta không thể nào lại là..."
Những bóng người dân mà Thường Hy đã cùng nói chuyện mấy ngày qua đột nhiên xuất hiện, họ giống như từ trong không khí đến mà nhìn cậu với ánh mắt cầu khẩn.
Thường Hy run lên: “ Không thể nào, ta chỉ là một người bình thường. Hơn hết còn không thuộc về thế giới này, chắc chắn đã có sự nhầm lẫn nào đó… ta thì có thể làm được gì chứ?”
“ Ngươi chính là người đó không thể sai được, đó là lý do vì sao bầu trời đã có lại ánh sáng sau khi ngươi đến.” Linh Như tiến đến gần: “ Cầu xin ngươi, chúng ta không muốn tiếp tục tồn tại như thế này nữa.”“ Khoan đã.” Thường Hy lui về như tránh đi cái kéo tay của Linh Như, vô tình chạm tay lên quan tài trong suốt kia. Theo bản năng cậu quay lại nhìn thì nét mặt như tái nhợt đi khi nắp quan đột nhiên như tung ra xa: “ Sao lại vậy? Ta... ta không cố ý.”
Hiện tượng lạ diễn ra trước mắt nhưng không có bất cứ ai có hành động gì, họ vẫn đứng đó dù mặt đất đang bắt đầu rung chuyển dữ dội.
“ Không được, ở đây rất nguy hiểm chúng ta phải rời khỏi ngay…” Vì nơi này đang là bên dưới lòng đất, rung chuyển mạnh như vậy chỉ sợ một khi đất lỡ thì tất cả cùng bị chôn sống.
Tuy nhiên Thường Hy chỉ vừa kêu lớn thì cổ họng cũng bị đông cứng vì hoảng sợ, y mặt đã trắng xanh như không có chút máu muốn ngất đi cho xong.
Từ phía sau cậu một cánh tay rắn chắc vòng qua người ôm lấy, tiếng nói nghe thật ấm áp nhưng cũng lại rợn người truyền vào ngay bên tai: “ Đã tìm được ngươi rồi Phi Nhi, lại không thể một lần nữa thoát khỏi tay ta.”
“ A… aa!”
“ Ngươi đang sợ?” Âm giọng bên tai vẫn vang lên đều đều, đôi tay ôm chặt Thường Hy cũng không cho y đường thoát: “ Đừng sợ, Nguyên ca ca không để bất luận kẻ nào làm hại ngươi được nữa.”
Từ trong cổ họng phát ra âm thanh muốn gào thét cầu cứu lại không có cách nào, Thường hy vất vả lắm mới thốt ra một từ có thể nghe thấy: “ B.. Buông…”
“ Buông?” Hắn giọng nói như đang chế giễu lên tiếng: “ Đã có thể mang ngươi trở về, ta còn khả năng để mất đi ngươi một lần nữa?”
Cảm nhận cơ thể Thường Hy đang run rẩy, hắn dịu bên tai y: “ Ngoan, không sao đâu. Chờ khi ngươi tỉnh lại lần nữa, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở cùng một chỗ.”
Thường Hy nghe tiếng nói bên tai nhỏ dần, thần kinh của cậu đã không còn chịu nổi nữa nên bị dọa đến ngất rồi. Ý thức mờ dần, không còn biết gì nhắm lại mi mắt trong vòng tay hắn.
Người từ trong quan tài sống lại giữ lấy thân thể Thường Hy đổ xuống, hắn nhẹ nhàng bế y trên tay. Mang Thường Hy đã không còn hơi thở như đang ngủ say đặt trở lại bên trong quan tài trong suốt đã trống rỗng, hắn mỉm cười đến lạnh người rồi quay lưng bước đi.
Không nhìn đến lão Khang Dương vẫn ở đó im lặng đã không phản đối vậy thì cũng không có vấn đề gì.
Thời gian trôi qua, a hoàng chạy ra chạy vào trước sự sốt ruột của nhiều người thì một canh giờ sau cả vương phủ vang lên tiếng khóc lớn của trẻ con, niềm vui trên gương mặt Nguyệt vương hiện rõ nhìn về phía a hoang đang chạy đến: "Thế nào, phu nhân đã sinh rồi?"
" Chúc mừng vương gia, phu nhân đã sinh rồi." Sa Lan mừng đến quên cả sự có mặt của hoàng hậu và thái tử, lúc này mới chú ý mà tái mặt: " Nô tỳ khấu kiến thái hậu và thái tử điện hạ."
" Lễ nghĩa đều để sau đi, nói cho bổn cung biết đứa bé là trai hay gái?" Nguyệt Thiện rất xem trọng việc này mà hỏi vội.
" Bẩm hoàng hậu, phu nhân hạ sinh một đôi song sinh, là một thế tử và một quận chúa ạ."
" Song... song sinh?"
💬 Bình luận chương