Thái
Smith nhìn Lý Thiên Kiêu cười.
"Bà Tần, tôi đã gặp rất nhiều kiểu
phụ nữ".
"Nhưng trong số bọn họ tôi ấn
tượng với bà nhất".
"Nếu không phải bà đã lấy chồng có
con, tôi chắc chắn sẽ theo đuổi bà".
Lý Thiên Kiêu cười lả lướt với Smith:
"Hai chúng ta làm bạn tình không
tốt à?"
"Giờ chồng tôi chết, tôi cũng tự do".
"Không có hôn nhân trói buộc, tôi
muốn làm gì mà chả được".
"Nhưng dù thế nào tôi cũng phải
báo thù cho Tần Vạn Hào - chồng
mình".
Lý Thiên Kiêu nhìn chằm chằm
Smith.
"Làm theo những gì chúng ta nói
lúc trước, chỉ cần ông g**t ch*t Lý
Phong rồi xách đầu hắn đến gặp tôi,
tôi không cần bảo tàng gì hết".
"Được lắm, tôi thích tính cách thẳng
thắn này của bà".
Vừa nói Smith vừa vỗ tay hai cái.
"Bốp!"
"Bốp!"
Lúc này, có người đẩy cửa ra.
Có một người đàn ông cao tầm một
mét bảy, làn da rám nắng, nhìn rất
bình thường bước vào.
Ngoại hình anh ta chả có gì đặc
biệt.
Đi trên đường cũng không thu hút
ánh nhìn.
"Bà Tần, tôi giới thiệu một thuộc hạ
đắc lực dưới trướng tôi - Chachai".
"Chachai đến từ Siam, anh ta luyện
Muay Thái từ năm ba tuổi và giành
danh hiệu vô địch Quyền vương
Muay Thái khi mới mười ba tuổi".
"Con đường ngôi sao của anh ta rất
rộng mở, ngay cả đạo diễn
Hollywod cũng mời anh ta đến nước
Mễ phát triển”.
"Nhưng tiếc là em gái anh ta bệnh
nặng".
"Vì em gái mà anh ta từ bỏ toàn bộ
tiền đồ rộng lớn của mình".
"Biến thành một cỗ máy giết người
vì tiền chuyện gì cũng dám làm".
"Tính đến nay số người chết trong
tay anh ta đã vượt qua số này".
Vừa nói Smith vừa giơ hai ngón tay
ra với Lý Thiên Kiêu.
Lý Thiên Kiêu nói thì cười khẩy:
"Mới có hai mươi người à".
Smith khẽ lắc đầu.
Lý Thiên Kiêu ngạc nhiên.
"Hai trăm người à?"
Smith vẫn lắc đầu, ông ta cười nói:
"Hơn hai nghìn người".
Lý Thiên Kiêu sốc, bà ta giơ tay che
miệng.
Vẻ mặt khó tin nhìn Chaicha: "Ông
Smith này, ông đang đùa tôi đấy
à?"
"Cho dù anh ta là đao phủ thì cũng
không thể giết nhiều người như vậy
được".
Smith cười nói: "Số mà tôi nói là
thật".
"Còn anh ta giết người thế nào tôi
sẽ không nói".
"Bà chỉ cần biết rằng, Chachai mà
ra tay thì Lý Phong chết là cái
chắc".
Lý Thiên Kiêu cười ha hả: "Nếu đã
thế tôi sẽ chờ tin vui từ ông Smith".
Smith cầm lấy cái phong bì từ trên
bàn đưa cho Chachai.
Ông ta nói với Chachai: "Tôi nghe
thuộc hạ nói cậu mới đưa em gái từ
Siam đến Trường An".
"Ở bệnh viện hữu nghĩ quốc tế
Trường An có một bác sĩ là giáo sư
nổi tiếng thế giới, tôi đã đánh tiếng
trước với bọn họ rồi".
"Chỉ cần cậu giết được Lý Phong,
người bác sĩ này sẽ đích thân chữa
bệnh cho em gái cậu".
"Viện phí của cô bé cũng mất
khoảng năm trăm nghìn tệ".
"Trong phong bì có một tấm ảnh và
một cái thẻ ngân hàng, trong thẻ có
sáu trăm nghìn tệ".
"g**t ch*t Lý Phong, chữa khỏi
bệnh cho em gái, còn thừa một
trăm nghìn cũng đủ để hai người về
Siam sống thoải mái".
Chachai mở cái phong bì, liếc mắt
nhìn qua.
Anh ta nhìn ảnh của Lý Phong, sau
khi nhìn kĩ thì hai tay chắp trước
ngực cúi chào Smith rồi rời đi.
Sau khi Chachai đi khỏi, Lý Thiên
Kiêu nói: "Nhìn người này hơi đần,
anh ta có đánh được Lý Phong
không?"
"Chachai là một cao thủ rất có tiềm
năng, anh ta mới hai mươi ba tuổi
thôi".
"Ngày nào cũng cố gắng luyện
Muay Thái".
"Cho dù không biết anh ta có giết
được Lý Phong không".
"Thì chỉ cần anh ta ra tay, chúng ta
sẽ biết được thực lực thực sự của
Lý Phong".
Smith vừa dứt lời, ông ta lấy điều
khiển bật TV lên.
Hình ảnh bên trong cũng không
phải chương trình của TV.
Mà là hình ảnh từ camera em gái anh ta chết hoặc có
người chữa khỏi bệnh cho con bé".
"Tôi cũng không lợi dụng anh ta
được nữa".
"Chachai cũng đoán được chuyện
này".
"Tôi cho người ý đến
Lý Phi.
Vì ông ta thấy Lý Phi chỉ là người
bình thường không đáng nhắc tới.
Smith cầm bộ đàm.
Ông ta nói với Chachai: "Không cần
để ý thằng đó, cậu đi tìm thằng Lý
Phong đi".
Nhưng Lý Thiên Kiêu ngồi cạnh
Smith, giật lấy bộ đàm nói.
"Chachai, g**t ch*t thằng nhóc đó,
tôi cho cậu một trăm nghìn".
Smith không hiểu gì nhìn Lý Thiên
Kiêu.
Trên gương mặt trang điểm đậm
của Lý Thiên Kiêu hiện ra nụ cười
tàn nhẫn.
"Tôi muốn Lý Phi chết từ lâu rồi".
"Nhân cơ hội này g**t ch*t nó, coi
như nhổ được cái gai trong lòng
tôi".
Nhưng trong bộ đàm, Chachai nói.
"Tôi từ chối".
Chachai phát âm không chuẩn
nhưng giọng rất vang.
"Khốn nạn! Cậu chê ít tiền à, tôi cho
cậu thêm một trăm nghìn".
💬 Bình luận chương