58: Khảo Nghiệm Tinh Thần Lực
59: Thâm Tàng Bất Lộ, Ngốc Nghếch Ngây Thơ
"Ha ha..."
Từng tiếng mắng chửi vang lên khắp quảng trường.
Bịch bịch bịch!
Ba người còn lại trong phòng giống như hưởng ứng mà cùng "ngồi" theo.
Mộc Tâm Vi dù sắp không xong nhưng khếch môi lại không hợp thời mà nhếch lên. Khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy lại trở nên nhu hòa đi, bớt chút vẻ lạnh nhạt, thêm chút màu sắc tươi sáng của thiếu nữ.
Nàng đã cảm nhận được đối phương thâm tàng bất lộ, không ngờ vẫn là đánh giá thấp đối phương.
Nhưng lại không ghét cho được, đối phương thật sự rất ngây ngô.
Cái hành động ngồi bệch xuống đất này rõ ràng biểu hiện đối phương đứng mỏi mệt nên mới ngồi.
Diệp Khanh sắc mặt thối vô cùng, chẳng khác gì vừa ăn một con ruồi. Lại thêm cố gắng chống đỡ nên cả khuôn mặt anh tuấn cũng vặn vẹo lên.
Nếu hắn đã không đẹp thì sao Trình Húc đẹp cho được. Ông ta vốn đã mang khuôn mặt bỉ ổi, cặp mắt xếch chẳng có chút phong phạm cười giả gì rồi, bây giờ còn xấu xí hơn.1
Nếu không phải lúc này không có sức, ông ta cũng có xúc động muốn nhào đến đánh đối phương một trận cho hả lòng hả dạ.
Quá chọc người!
Bạch Cửu nào có biết suy nghĩ trong lòng bọn hắn, nó ngồi được mà thở nhẹ một hơi. Dù mưa trên đầu có chút quá lớn nhưng cũng tốt hơn phải đứng.
Bốn mươi lăm tức... Diệp Khanh thoát đi.
Thêm hai tức... Mộc Tâm Vi rời khỏi.
"Phụt!"
Bạch Cửu chỉ kịp nhìn đến Trình Húc phun máu thì đối phương cũng đã biến mất. Nó ngơ ngác ngồi đó, có chút không biết nên làm sao?
"Phụt!"
Trình Húc ra ngoài rồi lại bị biểu tình này của nó chọc cho phun máu nữa.
"Cũng nên kết thúc rồi đi!"
Khâu Phong không muốn xem nữa, lên tiếng nhắc nhở Nhiếp Minh.
Nhiếp Minh thật rất muốn xem thử cuối cùng Bạch Cửu sẽ ngồi được bao lâu.
"Tăng cường độ lên cấp tám đi."1
Bỗng nhiên Chử Nham lên tiếng nói.
Nhiếp Minh kinh ngạc quay đầu nhìn lão.
Không chỉ hắn, đám người xung quanh cũng nghe thấy, có chút không thể tin được nhìn Chử Nham.
"Giờ mới có cấp sáu trung kỳ thôi."
Lôi Chấn khó hiểu nói.
"Vậy lên cấp bảy đi, sau đó lại lên nữa."
Chử Nham đổi một cách nói khác, nhưng ý tứ cũng chẳng khác mấy khiến người trợn mắt.
Bạch Cửu đang chán muốn chết bỗng nhiên cảm thấy đá trên đầu hơi lạ, nó ngẩng đầu nhìn lên thì giật cả mình.
💬 Bình luận chương