Nhìn mọi người ăn mặc sang trọng, khí chất cao quý đang tụ tập quan sát cô, Du Yến thật muốn bày một chiếc bảng thu phí, với tài sản của bọn họ, thu một vòng, hẳn cũng được một khoản thu nhập khả quan.
Có một người đàn ông trung niên, cười mỉm chi nói với Cố tiên sinh: “Hành Viễn, rốt cuộc cũng đem vị này đến đây rồi, mau giới thiệu cho mọi người biết đi.”
Cố tiên sinh là một mỹ nam tử yên tĩnh, đứng trước một đám người không ngừng quấy loạn, nụ cười của anh vẫn duy trì vẻ vân đạm phong khinh như cũ, vòng tay ôm lấy eo Du Yến nói với bọn họ: “Đây là vợ tôi, Du Yến.”
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như không phải xong ư!”
Đám đại gia này quả nhiên chơi mạt chược cũng không giống người khác, đến chung tiền cũng là chuyển khoản, quá cao cấp rồi nha.
Nhưng mà, Du Yến muốn làm một mỹ nữ yên tĩnh xứng đôi với Cố tiên sinh, chỉ kiên định học theo dáng vẻ của Cố tiên sinh, trăm năm không dao động.
“Em vẫn thích cầm tiền mặt chơi hơn.”
Thế là, một câu này của Cố phu nhân, đã đánh gãy chân chạy của không biết bao nhiêu người, liền trong đêm nay tìm một túi tiền mặt cho cô, cầm túi tiền nặng trịch, Cố phu nhân cười xinh đẹp hệt như gió xuân, Cố tiên sinh cũng là cả mặt cưng chiều nhìn cô, thái độ rõ ràng là: Em vui là được.
Trong lòng mọi người đều rơi lệ đầy mặt, một kẻ ngang ngược bá đạo thì cũng thôi đi, giờ còn thêm một kẻ tiếp tay cho giặc, chơi vậy ai chơi.
Bởi vì vẫn luôn duy trì tâm trạng vui vẻ, cho nên không để ý đến thời gian trôi đi, lúc bọn họ ra khỏi hội sở, Du Yến mới phát hiện đã là mười hai giờ khuya.
Lúc ngồi trên xe, cô không nhịn được ngáp một cái to, sau đó lại nghĩ đến trước mặt Cố tiên sinh mất hình tượng thế này, cảm thấy thật xấu hổ, không biết Cố tiên sinh sẽ ngáp thế này qua chưa.
Khi khởi động xe, Cố tiên sinh hỏi cô: “Buồn ngủ sao? Em dựa vào vai anh ngủ chút đi, lát đến sẽ gọi em dậy.”
Du Yến ôm túi tiền to vào lòng, hài lòng vỗ túi, cười nói với anh: “Ngày mai chúng ta cầm tiền này đi mua sắm đi.”
Cố tiên sinh chăm chú ngắm nhìn nụ cười sáng lạn của cô, cũng cong môi cười theo: “Được.”
Xe vững vàng chạy giữa phố vắng, tâm trạng dao động tối nay cuối cùng cũng dần lắng xuống, Du Yến chớp chớp đôi mắt buồn ngủ, khẽ tựa đầu lên vai Cố tiên sinh, dần dần thiếp đi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên rất không đúng lúc, âm thanh truyền từ trong túi xách của cô truyên ra, phá vỡ không gian yên tĩnh.
Du Yến rất không tình nguyện ngồi dậy, muốn cầm túi xách, Cố tiên sinh đã trước cô một bước, cầm điện thoại đưa cho cô, Du Yến nhận điện thoại xem một cái, là Tề Điềm Điềm.
Gọi lúc này, chắc hẳn là lúc bọn họ đi thanh toán rồi.
Vừa nghĩ đến khả năng này, Du Yến liền rất vui vẻ bắt máy.
“Tiểu Yến, xảy ra chuyện gì vậy, sao thẻ hội viên của cậu lại không ghi nợ được nữa!” Giọng khẩn trương của Tề Điềm Điềm vang lên đầu dây bên kia, vừa nghe giọng này, liền biết bây giờ cô ta đang khẩn trương đến thế nào.
Du Yến nhướng mày, vờ ngạc nhiên hỏi: “Không ghi nợ được ư? Có chuyện gì thế nhỉ, cậu có hỏi quản lý chưa?”
“Quản lý nói thẻ hội viên của cậu đã quá hạn nên bị khóa rồi.”
“Quá hạn rồi hả, chắc do gần đây tôi bận quá, không có thời gian tiếp tục đóng phí, đợi sau này sẽ làm lại.”
“Ây da, thế tối nay phải làm sao thanh toán đây, tốn rất nhiều tiền đó.” Tề Điềm Điềm sốt ruột đến muốn khóc lên.
Du Yến nghe đến cười lạnh, thật buồn cười, bọn họ tiêu nhiều tiền thế kia, liên quan gì đến cô chứ, dựa vào cái gì muốn cô thanh toán. “Hôm nay cậu hẹn bọn họ đến, thế cậu thanh toán đi, chút tiền này cậu còn ra không ổi sao, lần sau tôi lại lại mời bọn cậu đi chơi.”
“Nhưng mà...” Tề Điềm Điềm ở bên kia vẫn khó xử, muốn tiếp tục nói gì đó, lại bị Du Yến đánh gãy.
“Điềm Điềm, quá trễ rồi, tôi ở bên này không tiện nghe điện thoại, lần sau có thời gian nói tiếp nhé, tôi gác máy đây, bye...” Du Yến nói xong cũng không chờ đối phương đáp lời, liền trực tiếp gác máy.
Vừa nghĩ đến dáng vẻ khẩn trương của Tề Điềm Điềm, trong lòng cô liền vui muốn lật trời.
Cố tiên sinh bên cạnh không biết chuyện này, cất giọng hỏi: “Thẻ hội viên quá hạn rồi ư?”
Du Yến ngại nói với anh là cô cố ý chỉnh Tề Điềm Điềm, thế là chỉ đành gật đầu nói: “Quá hạn rồi.”
Cố tiên sinh tiện tay nhận lấy di động của cô, giúp cô bỏ lại vào trong túi xách, nghiêm túc kéo dây kéo, lúc này mới nói với cô: “Ngày mai bảo Triệu Thiêm đưa tấm thẻ hội viên Vân Thượng qua, sau này muốn đi chơi thì cứ đến Vân Thượng.”
Vân Thượng trong lời anh, chính là nơi đánh mạt chược hôm nay bọn họ đến.
Trong lòng Du Yến thầm đếm ngón tay, Vân Thượng cao cấp hơn hội sở cô thường đến không biết bao nhiêu lần, phí hội viên chắc chắn cũng như thế, Du Yến tính nhẩm vài lần, sau đó phát hiện tính nửa ngày cũng tính không ra, không khỏi thầm khóc ròng: Thầy dạy toán ơi, em xin lỗi thầy...
💬 Bình luận chương