Người chủ trì họp báo hiển nhiên cũng không nghĩ đến sẽ gặp trường hợp như thế này, tùy tiện nói một câu đều có thể nghe thấy câu trả lời nhiệt liệt ở bên dưới, vốn dĩ không cần lo đến chuyện không ai đến xem, thật sự cảm thấy rạo rực trong lòng.
Nói về bộ phim, nói về diễn viên, chơi trò chơi, tương tác qua lại trực tiếp, suốt quá trình này đều vô cùng suông sẻ, từ đầu chí cuối cả hội trường đều rất náo nhiệt, đặc biệt mỗi khi Du Yến nói chuyện, mọi người liền hò hét không ngừng, thật sự khiến cô cảm thấy mình là thiên hậu nổi tiếng vậy.
Sống hai kiếp người, từng trải qua rất nhiều buổi họp báo và tuyên truyền, kiểu họp báo lần này cô vẫn là lần đầu nhìn thấy.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản đi nơi nào cả, ở bên cạnh anh là được rồi.
Nhưng anh biết làm như thế, Du Yến sẽ không vui, cho nên anh không nỡ.
Trước lúc Du Yến xuất hiện, thế giới của Cố tiên sinh vô cùng yên tĩnh, cũng rất đơn điệu, hệt như một bức ảnh cũ trắng đen, mỗi ngày đều là đi làm, sống, cảm xúc chỉ là một đường thẳng.
Từ lúc khi gặp cô, tấm ảnh trắng đen của anh mới được phủ thêm sắc màu rực rỡ, cảm xúc của anh cũng biến thành đường sóng hình sin, phụ thuộc vào nhất cử nhất động của cô mà dậy sóng.
Trong lúc Cố tiên sinh không chú ý, Du Yến đã trở thành cuộc sống của anh, anh đã không cách nào quay về về với cuộc sống tĩnh lặng như trước kia nữa rồi.
Không phát hiện ra Cố tiên sinh đang ngây người. Du Yến vẫn trong videocall luyên thuyên: “Em không nghĩ lung tung, em chỉ nghĩ về anh thôi!”
Bất cứ lúc nào đều được tỏ tình, Cố tiên sinh cũng có chút chống đỡ không nổi, ho khan một tiếng, Cố tiên sinh vờ như không có chuyện gì cầm cốc uống nước.
Du Yến đột nhiên ở bên kia cảm thán: “Đêm dài chầm chậm trôi, không muốn đi ngủ, Cố tiên sinh chúng ta làm chuyện chút chuyện có ý nghĩa đi.”
“...” Cố tiên sinh nhìn cô, chờ cô nói tiếp.
Nhưng sau khi Du Yến nói xong câu này, liền nghỉ ngơi cả nửa ngày cũng không nói thêm câu nào, qua một lúc, cô đột nhiên bò dậy, cầm điều khiển trên đầu giường, tắt đi vài ngọn đèn, chỉ chừa lại chút ánh sáng, thế là trên màn hình bên này, cả người Du Yến như được ánh sáng vây quanh.
Du Yến đổi tư thế, nằm sấp trước máy tính, cố ý lộ ra phong cảnh trước ngực, đưa tay khẽ vân vê môi mình, thấp giọng hỏi: “Cố tiên sinh, em đẹp không?”
Cố tiên sinh nghiêm túc ngắm nhìn mỗi một động tác, thần thái của cô, đột nhiên lại cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, anh lại cầm cốc uống hai ngụm nước, lúc này mới gật đầu, coi như trả lời câu hỏi của cô.
Du Yến lại nghiêng đầu sang một bên, khẽ ngước cao, lộ ra cần cổ trắng ngần xinh đẹp, bàn tay từ cánh môi dần dần v**t v* xuống, nghịch hai dây áo, yêu mị hỏi: “Vậy cái này thì sao?”
Cố tiên sinh không nhịn được nữa, chỉ đành cố nhịn xuống, cuối cùng vẫn không nhịn được, đưa tay tìm xuống bên dưới.
Một tiếng sau, Du Yến mặt mũi đỏ bừng, thở hổn hển ngồi dậy, ngượng ngùng vẫy tay chào Cố tiên sinh trên màn hình, chúc ngủ ngon, sau khi tắt máy tính, mới đi vào phòng tắm dọn dẹp tàn cục.
Cố tiên sinh tắt máy, cũng đi vào phòng tắm tắm nước lạnh, cố gắng bình ổn tâm trạng dập dềnh của mình, không cẩn thận lại nghĩ về những cảnh tượng lúc này, tiểu huynh đệ không dễ gì mới bình tĩnh, giờ lại lập tức chào cờ, Cố tiên sinh bất đặc dĩ lại dùng tay phải tiếp xúc thân mật với tiểu huynh đệ của anh, lúc cao trào, Cố tiên sinh ảo não nghĩ: Ngày tháng không có bà xã bên cạnh, thật sự không dễ sống!
Hôm sau, Cố tiên sinh vừa rời giường, liền sửa soạn ổn thỏa, anh đặc biệt chọn một bộ âu phục thoải mái, nhạt màu, mặc lên liền trông rất có tinh thần.
Sau đó xuống lầu, chậm rãi xem xong báo mới bắt đầu ăn sáng, phát hiện trên bàn phần lớn đều là điểm tâm Du Yến yêu thích, thoáng trầm mặc, phát hiện không biết từ lúc nào mình cũng thích món ăn mà Du Yến thích.
Có phát hiện này, khẩu vị Cố tiên sinh cực tốt, ăn thêm một lồng há cảo, mới đặt đũa xuống, bảo tài xế chuẩn bị xe, anh muốn ra ngoài rồi.
Dư quản gia vừa nãy tiễn anh ngoài cửa, giờ lại phát hiện Cố tiên sinh vòng về, thế là liền hỏi: “Quên thứ gì sao?”
Cố tiên sinh lắc đầu hỏi ông, “Trong nhà vẫn còn há cảo thủy tinh chứ?”
Quản gia gật đầu bảo còn, Cố tiên sinh liền nhờ ông bỏ vào hộp thức ăn, anh muốn đem theo.
Quản gia không hiểu, nhưng vẫn nhanh tay đựng vào hộp đem ra, nhìn theo bóng lưng của Cố tiên sinh cầm cơm hộp lên xe, Dư quản gia thầm xót xa, ngày cô chủ không có ở nhà, Cố tiên sinh lại trở nên trầm mặc kiệm lời rồi.
Dư quản gia rất muốn gửi một bài hát cho Du Yến: Em mau quay về đi...Một mình anh chịu đựng không nổi...*
(*Lời bài hát trong Em mau quay về của Trương Kiệt)
Lúc Cố tiên sinh ngồi trên xe đi đến con phố nào đó, chợt nói với tài xế: Đi sân bay.
Tài xế vội đổi tuyến đường.
Nhìn chiếc xe chạy về hướng sân bay, tâm tình của Cố tiên sinh mới sáng sủa lên, anh cầm điện thoại gọi cho Triệu Thiêm, sau khi đối phương bắt máy, liền nói với anh ta: “Hôm nay tôi nghỉ, cậu giúp tôi đặt vé bay gần nhất đến Tr**ng S*, cậu không cần đến, gọi một người được việc đến sân bay gặp tôi là được.”
Bàn giao xong công việc, Cố tiên sinh dứt khoát gác máy, Triệu Thiêm bên kia vẫn đang cầm điện thoại, trong vẻ mặt ngây ngốc thoáng chút ưu thương nhàn nhạt.
Sau khi học xong kĩ năng đi trễ về sớm, hôm nay Cố tiên sinh lại lĩnh ngộ được kĩ năng đình công.
Cố tiên sinh, anh thật là quá cừ rồi, anh học những kĩ năng này nhanh như thế, vợ anh có biết không?
💬 Bình luận chương