Kỷ Hải bước ra trường quay, phát hiện bầu trời âm u, sắp đổ mưa, song dù mưa to gió lớn, cũng không thể ảnh hưởng tâm trạng vui vẻ của cậu ta.
Lấy quyển sổ mới tinh trong ba lô ra, lật đến trang có nét chữ cuồng thảo căn bản không nhìn rõ hai chữ ấy, Kỷ Hải dùng ngón trỏ v**t v* nét chữ kia, bất đắc dĩ cười cười, tính tình vẫn tệ như thế.
Nhưng, vì sao em lại bài xích tôi chứ? Chúng ta vừa mới gặp nhau thôi, không phải thế sao? Nghĩ đến điểm này, Kỷ Hải lại cười vui vẻ.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản thì tìm Triệu Thiêm sao?”
“Thế chị cũng có thể nói uyển chuyển chút mà.” Du Yến cào cào tóc, không nghĩ đến, đại diện Đỗ khôn khéo lõi đời, anh minh thần võ, khi muốn chôn người khác cũng không hề nương tay.
Khó trách hôm trời mưa kia, phản ứng của Cố tiên sinh rất lạ, chắc chắn anh biết rồi.
Dù đã biết nhưng anh không tra hỏi, cô liền giả ngốc đến cùng, thế là liền nói: “Đã mấy ngày rồi, Triệu Thiêm đã tra ra tin tức liên quan đến Kỷ Hải không?”
“Tra thì cũng tra được chút, hình như Kỷ Hải kia có người chống lưng, thân thế cũng không nhỏ, trước mắt vẫn không tra ra là ai.”
Người chống lưng? Là ai? Sao lại phức tạp như thế?
Kiếp trước, Kỷ Hải chỉ là một chàng trai với hai bàn tay trắng, bởi vì tham gia tuyển chọn tài năng mới tiến vào giới giải trí, lúc bắt đầu đến tiền trọ cũng trả không nổi, sau khi cùng cô yêu nhau, cuộc sống mới được cải thiện rất nhiều.
Đến kiếp này, cậu ta lại có người chống lưng? Chuyển biến này có phải quá lớn rồi không.
Có lẽ thật sự như cô nghĩ, Kỷ Hải cũng giống như cô, đều sống lại lần nữa, cho nên cậu ta cũng nhìn rõ thời cuộc, cũng biết đường đi nước bước.
Vừa nghĩ đến khả năng này, cô liền cảm thấy cả người toát mồ hôi lạnh.
Cô từ đầu chí cuối cho rằng, đức hạnh sa đọa kiếp trước của mình, chỉ có mỗi mình biết rõ, bí mật này cô cũng chuẩn bị sẽ trực tiếp giữ nó cho đến khi xuống mồ, tuyệt đối sẽ không cho người thứ hai biết được, mà nay lại phát hiện có người biết được những chuyện xấu hổ của cô, chuyện này khiến cô cảm thấy sợ hãi.
Xem ra cô phải suy nghĩ thật kĩ, lập kế hoạch dài hạn mới được.
Vì trong lòng Du Yến có tâm sự, cho nên lúc cảnh diễn đến lượt cô, bởi cô có chút không tập trung, thế là quay đi quay lại rất nhiều lần, người diễn cùng cô chính là nữ chính Nghiêu Hàm Na, đau khổ nhất là cô ta phải làm động tác vấp ngã, sau đó Du Yến hoảng hốt chạy đến đỡ cô dậy.
Kết quả vì Du Yến quay đi quay lại, Nghiêu Hàm Na phải tốn công ngã sấp rất nhiều lần, tuy trên đất có lót đệm bông nhưng Nghiêu Hàm Na là ai chứ, ngôi sao lớn được nhiều người yêu thích lại bị vai phụ giày vò không biết bao nhiêu lần, còn để mặt mũi của cô ta ở đâu đây, thế là sau lần ngã thứ tư, Nghiêu Hàm Na khoát tay không làm nữa, lý do đưa ra là: Cô ta bị thương rồi, nội thương!
Du Yến cũng là bất đắc dĩ, đột nhiên không có tâm trạng, cô cũng không còn cách nào. Nếu đổi lại là cô, cô cũng sẽ tức giận, thế là cô cầm hộp bánh đi đến phòng nghỉ ngơi của Nghiêu Hàm Na, định đưa quà xin lỗi với cô ta, dù sao đi nữa trong giới giải trí, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, có thể đừng đắc tội ai thì không đắc tội.
Du Yến nghĩ như thế, nhưng chưa chắc người khác cũng nghĩ như vậy.
Cách một lớp cửa mỏng phòng nghỉ, đoạn đối thoại bên trong truyền rõ vào tai cô.
“Cô ta tính là thứ gì chứ, không biết diễn thì đừng chạy ra khiến người khác chướng mắt, lại dám bắt tôi ngã bốn lần, tay đều ngã đỏ rồi, giận chết tôi mất.” Giọng nói này có chút sắc bén, chính là giọng của Nghiêu Hàm Na, nhưng giọng điệu chua ngoa này khiến Du Yến vô cùng kinh ngạc, nơi này tuy là khu vực nghỉ ngơi nhưng cũng có người qua lại, nếu như nói xấu người khác, Nghiêu Hàm Na không sợ có người đứng bên ngoài nghe thấy sao? Hay nói là, cô ta cố ý nói cho người khác nghe?
Du Yến tức thời cảm thấy cõi lòng nguội lạnh.
Sau đó lại nghe người khác nói: “Na Na em đừng giận, chờ chút nữa chúng ta sẽ bàn bạc với đạo diễn, xem có thể đổi người không, thật là, sao có thể chọn bừa người vào đoàn phim chứ, phim này còn quay thế nào đây.”
Lúc này cõi lòng Du Yến không chỉ nguội lạnh mà cả người đều cảm thấy không thoải mái, ném hộp bánh vào trong thùng rác, liền trực tiếp xoay người rời đi, nếu nghe tiếp, đừng nói là xin lỗi, cô e rằng mình sẽ xông cửa vào, cào nát mặt Nghiêu Hàm Na với người đại diện của cô ta mất.
Kiếp trước không nảy sinh ra chuyện này, Du Yến với Nghiêu Hàm Na từ đầu chí cuối đều nước sông không phạm nước giếng, có lẽ vì không hợp tính nên hai người dù đóng chung phim, nhưng cũng không có bất kì giao tình gì, vừa ra khỏi trường quay, vẫn là người xa lạ, cho nên Du Yến không biết Nghiêu Hàm Na rốt cuộc là người như thế nào.
Mà nay may mắn nhìn thấy, tuyệt đối là cả đời khó quên.
Du Yến thở phì phò về phòng nghỉ chung, bên trong không có ai khác, chỉ có Đỗ Phi Phi và Cảnh Hân ngồi trước bàn đợi cô, nhìn thấy hai tay cô trống không, liền vội vàng hỏi: “Đã tặng hộp bánh đi rồi sao?”
Du Yến thoáng đen mặt đáp: “Không có, bị em vứt vào thùng rác rồi.”
Cảnh Hân liền hét lên: “Tại sao vậy, bánh ngon như thế, cho dù không tặng thì chị cũng không nên vứt nó.”
“...”
Chờ đến khi Du Yến bình phục cảm xúc, mới nói với Đỗ Phi Phi chuyện vừa nghe được khi nãy, hai người bọn họ nghe xong liền tức không chịu được.
Đỗ Phi Phi sau đó lại nói, “Chuyện này chắc sẽ không xong đâu.”
Thực tế chứng minh, miệng Đỗ Phi Phi thật sự là miệng quạ đen.
Hôm sau trang đầu tạp chí liền đăng: Nghiêu thiên hậu quay phim bị người ta gài bẫy, cánh tay ngã bị thương phải ở trong viện cả đêm. Hình ảnh minh họa thật sự là cảnh Nghiêu Hàm Na ôm tay bước ra khỏi bệnh viện.
Nhìn lướt qua tạp chí, Du Yến không nhịn được vỗ bàn, giận dữ nói: “Đây là cái quái gì vậy?!”
Cả năm nay cô gặp đủ chuyện xui xẻo, giờ còn bị sao quả tạ đè ư? Rõ ràng chỉ muốn làm một người đẹp tĩnh lặng, sao lại có nhiều người không chịu buông tha cô đến thế.
Cố tiên sinh cũng xem qua bài báo này, nhưng anh không kích động như Du Yến, chỉ tiện tay ném tạp chí sang một bên, dỗ dành: “Cho dù là chuyện lớn, cũng nên ăn sáng trước, huống hồ đây chỉ là chút chuyện nhỏ.”
“Sao có thể là chuyện nhỏ chứ, họ bôi nhọ em.” Du Yến bĩu môi, uất ức kháng nghị.
“Chờ ăn no có sức, thì em bôi nhọ họ lại.” Cố tiên sinh tiếp tục dỗ cô, múc một thìa cháo đưa đến bên môi cô.
“...”
Cố tiên sinh, anh thế này sẽ chiều hư trẻ nhỏ đấy!
💬 Bình luận chương