Ba ngày trước, Cố tiên sinh bảo Triệu Thiêm để trống ngày một tháng sáu cho anh, anh muốn cùng các bảo bối nhà anh đi chơi ngày ấy, cho nên dù có nhân vật hay hội nghị quan trọng hơn đi nữa cũng không cản nổi quyết tâm muốn vui chơi thoải mái của Cố tiên sinh.
Cố tiên sinh đã trịnh trọng căn dặn như thế, Triệu Thiêm cũng không dám chậm trễ, có thể từ chối liền từ chối, có thể đổi lịch liền đổi lịch, anh có nhiệm vụ là phải giúp Cố tiên sinh trải qua ngày lễ một tháng sáu thoải mái vui vẻ.
Cố tiên sinh bên này đã chuẩn bị xong mọi thứ, thế nhưng ngọn gió đông Du Yến lại nói với anh hai ngày này cô không rảnh, cần phải ra ngoài dự hoạt động công ích, đến cả nhân vật quần chúng cũng phải tham gia, cô không thể không đi.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản cưng chiều.”
Nhưng thực tế là, Cố tiên sinh chê bai hai cậu bé chiếm quá nhiều sự chú ý của Du Yến, khiến anh bị ghẻ lạnh, điều này khiến anh rất không thoải mái, cho nên liền trực tiếp đem con cho bố mẹ giữ.
Hai người già ngày ngày chơi cùng cháu đến vui quên trời đất, mà Cố tiên sinh ngày ngày độc chiếm bà xã cũng rất mỹ mãn, thật sự là hai bên đều có lợi, Cố tiên sinh không nhịn được mà khen mình quyết định sáng suốt.
Sau đó con gái ra đời, bố Cố mẹ Cố rất tự giác đến đón cô bé, cho rằng lần này vẫn để bọn họ đưa về, nào ngờ bị Cố tiên sinh từ chối, anh bảo: Con gái phải được cưng chiều, cho nên sẽ để bên mình yêu thương.
Hai cậu con trai nhà họ Cố, Cố Kiêu và Cố Tuấn nghe xong lời của bố, liền dắt tay nhau vào nhà vệ sinh khóc một trận, đều là con nhà họ Cố khoảng cách sao lại cách nhau xa đến thế?
Bởi vậy có thể thấy được, trong Cố gia, đãi ngộ giới tính được phân biệt rất rõ ràng, chính là trọng nữ khinh nam!
Giáo dục của Cố tiên sinh đối với con trai chính là – Mẹ là lớn nhất, em gái là lớn nhất!
Giáo dục của Cố tiên sinh đối với con gái chính là – Các anh trai đều dùng để nô dịch cả!
Hai anh trai lần nữa dắt tay nhau vào nhà vệ sinh khóc một trận.
Du Yến đối với chuyện này tỏ ý, có ông xã như thế này, cô cũng rất buồn lòng.
Hoạt động từ thiện lần này của Du Yến đã được sắp xếp từ hai tháng trước, vốn dĩ không cách nào từ chối, đối với việc không thể cùng người nhà ăn lễ ngày một tháng sáu, cô cũng cảm thấy tiếc nuối, nhưng cô bảm đảm trưa ngày ấy sẽ phải về đây.
Ba đứa nhỏ đều rất hiểu chuyện gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu.
Chỉ có bố là trưng ra gương mặt không vui, suốt hai đêm không được ôm thân thể ngọc ngà thơm tho của bà xã, anh vui mới là lạ.
Ba đứa nhỏ đều nhìn bố với ánh mắt: Bố thật không ngoan!
Cho nên sáng ngày một tháng sáu, Du Yến không xuất hiện trên bàn ăn, Cố tiên sinh và ba đứa nhỏ đều cảm thấy không có khẩu vị, bình thường mẹ vẫn là món khai vị của bọn họ a!
Không có khẩu vị chỉ là chuyện nhỏ, Bùi Thiếu Hoa vừa sáng sớm liền dẫn theo con trai nhỏ của mình xuất hiện ở Cố gia, mới là chuyện lớn.
Vì sao lại nói bọn họ đến đây là chuyện lớn nhỉ? Lí do chính là do con trai nhỏ của Bùi Thiếu Hoa, cậu nhóc này đã ba bốn tuổi rồi nhưng vẫn thích ch** n**c miếng, mỗi lần nhìn thấy em gái Cố liền nước miếng chảy rào rào, cậu không chỉ ch** n**c miếng, còn thích đưa tay lên nhéo má phúng phính của em gái, cho dù là anh cả và anh hai Cố ra tay đánh cậu nhóc thì cậu ấy vẫn mãi không chừa, mỗi lần xuất hiện đều ch** n**c miếng, nhéo má cô bé.
Cho nên nói, đây tuyệt đối là chuyện lớn!
“Anh đến đây có chuyện?!” Cố tiên sinh rất không muốn nhìn thấy bố con bọn họ, vội ôm con gái vào lòng, vẻ mặt phòng bị.
Bùi Thiếu Hoa bị kì thị đến quen rồi, sáng đã luyện qua mình đồng da sắt, bị anh hỏi như thế, cũng không giận, chỉ nói: “Hôm nay không phải là quốc tế thiếu nhi sao, anh nghĩ nhà cậu chắc chắn sẽ ăn mừng lễ này nên đưa Bùi Văn đến đây hóng náo nhiệt, sao nào, có sắp xếp gì không?”
“Không có sắp xếp gì hết.” Cố tiên sinh trực tiếp đánh vỡ bàn tính của ông ấy.
Thân là một người giàu có trong top bảng xếp hạng, mỗi lần đều đến nhà người ta ăn chực chơi chực, anh thật là mặt dày a.
“Lừa ai chứ, đến ngày quốc tế phụ nữ còn cả nhà cùng nhau ăn mừng, ngày một tháng sáu quan trọng như thế, sao có thể không tổ chức chứ!” Bùi Thiếu Hoa ra vẻ đánh chết cũng không tin.
Cố tiên sinh bất đắc dĩ, nói ra sự thật: “Tiểu Yến có hoạt động, chiều mới về.”
Bùi Thiếu Hoa chợt hiểu ra, anh nói rồi, sao vừa vào nhà, lại thấy cả nhà đều có vẻ chán chường, hóa ra là trụ cột tinh thần không có ở nhà!
Sau cùng hai bố con nhà họ Bùi còn mặt dày mày dạn ăn chực ở đây, hai cậu anh trai nhà họ Cố liều mình trông coi Bùi Văn, không để cậu nhón đến gần em gái Cố dù chỉ nửa bước.
Chẳng qua em gái Cố cũng xấp xỉ tuổi với Bùi Văn, cô bé rất thích chơi với cậu bé, nhưng không hiểu vì sao hai anh trai lại đứng ngăn ở giữa, thành hai tòa núi sừng sững không thể vượt qua, cho nên cô và Bùi Văn chỉ đành cách núi nhìn nhau.
Bùi Thiếu Hoa đứng bên cạnh vừa nhìn liền cười cảm khái nói với Cố tiên sinh: “Cậu xem bọn trẻ chơi vui chưa kìa, trông giống hệt chúng ta lúc nhỏ vậy.”
Cố tiên sinh không thể hiểu nổi, bọn trẻ rõ ràng chia thành hai phe đối đầu, anh rốt cuộc làm sao nhìn ra bọn nhỏ chơi đến rất vui thế.
Buổi trưa, Du Yến mới về, chờ cô thay bộ đồ nghiêm túc thành quần áo thoải mái, cả người sáng lạn xuống nhà, mọi người trong Cố gia đều thoáng cái như được nạp đầy điện, ai nấy đều phấn chấn lên hẳn!
Du Yến phát hiện Bùi Thiếu Hoa cũng ở đây, nhiệt tình chào hỏi anh, còn mời anh cùng đi chơi.
Bùi Thiếu Hoa khóc ròng, Cố gia vẫn còn có một người bình thường.
Nghỉ ngơi xong, cả đoàn người bắt đầu lái xe ra ngoài, bọn họ đến một công viên trò chơi để qua lễ.
Tuy Du Yến và Cố tiên sinh cũng tính là nhân vật công chúng nhưng chỉ cần hóa trang che giấu một chút, sẽ không bị người khác nhận ra, đương nhiên là hóa trang che giấu của bọn họ không phải là đeo kính mát, khẩu trang gì đó, như thế mới càng khả nghi đấy, bọn họ chỉ là sửa soạn cho mình rất bình thường, bình thường hòa vào đám người, cũng không ai chú ý đến.
Lúc đi đến công viên trò chơi, Dư quản gia mang theo hai cô người làm đi cùng, ông tiên đoán rất chuẩn, cho rằng chờ đến khi đến công viên, hai người này nhất định sẽ phát huy tác dụng.
Sự thật chứng minh, quả là gừng càng già càng cay, đến nơi, quả nhiên không ngoài dự đoán của ông, Cố tiên sinh và Cố phu nhân đem con nhỏ đẩy cho bọn họ, tự mình chạy đi chơi.
Cố tiên sinh thâm tình nhìn bà xã, “Chúng ta đi ngồi đu quay đi.”
Nghe nói hai người yêu nhau có thể hôn nhau trên đỉnh cao nhất của đu quay chọc trời thì tình yêu của bọn họ có thể thiên trường địa cửu, thế là Du Yến nhanh chóng trả lời “Được đấy.”
Cố Kiêu, Cố Tuấn và em gái Cố buồn bã nhìn Dư quản gia, Dư quản gia mồ hôi chảy đầy mặt, bảo “Ông cũng dẫn các cháu đi ngồi!”
Bùi Thiếu Hoa ôm con trai, ra vẻ không muốn nhìn.
Ngồi xong đu quay, Du Yến muốn ngồi cáp treo, Cố tiên sinh đương nhiên không chối từ, đi theo cô.
Ba đứa nhỏ tiếp tục buồn bã nhìn Dư quản gia, Dư quản gia khóc ròng, bảo: “Các cháu còn quá nhỏ, không thích hợp ngồi cáp treo, ông đưa các cháu ngồi ngựa gỗ.”
Bùi Thiếu Hoa không chỉ không muốn nhìn, mà anh trực tiếp bế con trai tự tìm niềm vui.
Từ trên cáp treo xuống, Du Yến rốt cuộc cũng phát hiện ra mình bỏ bê con cái, thế là gọi cả nhà đi chơi xe điện đụng, mọi người đụng qua đụng lại, tiếng cười không dứt, cả nhà đều vui.
Chơi cả buổi chiều, cả đoàn người đi ăn tối rồi mới về nhà.
Trên đường về nhà, ba đứa nhỏ đã chơi mệt, ngồi trong xe rung chuyển nhẹ nhàng, liền chìm vào giấc ngủ ngọt ngào, Cố tiên sinh và Du Yến đưa mắt nhìn nhau cười, nhìn thấy hạnh phúc ngập tràn trong mắt đối phương.
Cố tiên sinh tỏ ý: Một tháng sáu này trôi qua rất có ý nghĩa.
Du Yến tỏ ý: Hôm nay chơi rất vui.
Ba đứa nhỏ tỏ ý: Zzz...
Bùi Thiếu Hoa ôm con trai tỏ ý: Mắt bị chọc mù.
Dư quản gia tỏ ý: Rất mệt tim, ông cần nhanh chóng nghỉ hưu sớm về nhà dưỡng lão!
💬 Bình luận chương