Tiệc đêm từ thiện này do thương hiệu nổi tiếng thế giới tổ chức, yêu cầu đương nhiên không thấp, đại sảnh tổ chức buổi tiệc, từ nội thất trang trí lớn đến những ngọn đèn nhỏ, không có cái nào là không thời thượng nhất cả.
Vì vậy nên tiệc đêm từ thiện được thương hiệu mỗi năm tổ chức một lần cũng thu hút không ít các ngôi sao trong giới giải trí đến, nhưng không phải ai cũng nhiệt tình tham gia hoạt động công ích, mà là vì danh tiếng của thương hiệu cùng với việc đuổi kịp xu hướng của mọi người, đến dạo một vòng buổi tiệc, cũng xem như đã đi liên quan đến thời trang rồi sao.
Nhưng tiệc đêm thời thượng hơn nữa thì cũng không thể tránh được việc trải thảm đỏ, khách mời có thiệp mời, mặc kệ là người trong ngành thời trang, thương gia nổi tiếng thế giới hay là ngôi sao nổi tiếng đều có thể từ thảm đỏ bước vào đại sảnh buổi tiệc.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản như thế.
“Cảm ơn lời khen của anh, Cố tiên sinh.”
“Hình như em không hề bất ngờ rằng anh sẽ xuất hiện?” Cố tiên sinh lúc này mới phát hiện, từ lúc hai người gặp nhau, mắt cô không hề lộ ra vẻ bất ngờ.
Du Yến mím môi cười, đáp: “Em phát hiện ra anh có thiệp mời.”
Cố tiên sinh sủng nịch nói: “Giảo hoạt.”
Thấy hai người đàn ông bên cạnh đã ngừng nói, Cố tiên sinh ho khan một tiếng, nói với Du Yến: “Không biết lát nữa sẽ có vinh hạnh mời được cô Du Yến nhảy một bản với tôi không.”
Du Yến muốn đáp lời, nào ngờ CEO lại liên tục xua tay: “Không được không được, bản đầu và bản thứ hai đều được tôi đặt trước rồi.”
Cố tiên sinh đột nhiên có loại cảm giác xúc động muốn giết người diệt khẩu.
Không khí lúc này chợt lạnh, Bùi Thiếu Hoa số khổ ha ha cười nói: “Cô Du là người đại diện thương hiệu, hai bản đầu cô ấy đương nhiên phải nhảy với CEO rồi, sau hai bản này, cậu cũng có thể đặt trước mà đúng không.”
CEO cười đáp: “Đương nhiên đương nhiên.”
CEO còn phải chào hỏi những người khác nên chào tạm biệt họ, đi sang chỗ khác, lúc xoay người rời đi, cô quay đầu nói với Cố tiên sinh: “Anh ăn chút gì trước đi.”
Cố tiên sinh đang giận đến nghẹn họng, bảo anh ăn thức ăn, cô không phải vẫn không ăn đó sao, chờ lát về phải dạy dỗ cô một phen mới được, nghĩ đến chuyện này, trong lòng Cố tiên sinh vô cùng buồn bực, nhảy với vợ mình còn phải xếp hàng, trước giờ cũng chỉ có anh thôi.
Sau đó trong lòng Cố tiên sinh không vui, mặc kệ là ngôi sao thiên hậu nào tìm anh trò chuyện, anh đều không thèm để ý, nhìn thấy Cố Vi anh mới đứng lại nói vài câu với cô ấy.
Từ lần vì chuyện của Tư Sùng Nghĩa, anh đi gặp gỡ Tư Sùng Chí, sau đó hai người cũng có hẹn nhau gặp mặt vài lần, cho nên có lần Tư Sùng Chí gặp anh còn dẫn theo Cố Vi, cho nên xem như quen biết, hơn nữa hai người lại trùng hợp cùng họ, nên nói chuyện nhiều hơn vài câu.
Bây giờ gặp nhau ở chỗ này, Cố Vi rất tự nhiên tiến đến hỏi han.
Chỉ là hai người đều là người kiệm lời, nên chào hỏi xong liền không biết nói gì nữa.
“Chủ tịch Tư không đến cùng chị sao?”
“Anh ấy đi công tác rồi.”
“Không thể trở thành hộ hoa sứ giả, chắc anh ấy cũng giận lắm.” Tuy chỉ gặp nhau vài lần nhưng Cố tiên sinh khá hiểu Tư Sùng Chí, tính tình rất nóng nảy nhưng lại là một thê nô.”
Cố Vi cười cười bảo: “Cậu với vợ cùng đến dự tiệc, cũng không thể trở thành hộ hoa sứ giả.”
Cố tiên sinh bị giẫm vào nỗi đau rất bất đắc dĩ, bây giờ anh chỉ muốn tìm một nơi thật yên tĩnh mà thôi.
Cảnh Cố tiên sinh và Cố Vi trò chuyện bị Du Yến nhìn thấy, tuy không cảm thấy gì, nhưng cô vẫn tò mò đi đến, nhìn dáng vẻ của Cố tiên sinh, hình như anh với Cố Vi quen nhau.
“Ồ, nữ chính của buổi tiệc tối nay xuất hiện rồi.” Cố Vi nhìn thấy Du Yến bước qua, khóe môi cong lên, cười khẽ, giọng cười của cô ấy trầm thấp, khiến người khác cảm thấy cô khá lạnh lùng.
“Cố nữ vương, thật trùng hợp, trợ lý của em vừa rồi còn dặn em nhất định phải giúp cô bé xin tên của chị đấy.” Du Yến cười chào hỏi Cố Vi.
Cố Vi đưa tay ra bắt tay cô, nói: “Không có bút.”
Du Yến chớp mắt, lòng nghĩ đây là bị từ chối sao, chẳng qua Cố tiên sinh bên cạnh cô không nỡ để cô khó xử, liền gọi phục vụ, mang giấy bút đến cho anh.
Du Yến nhỏ giọng nói cảm ơn với anh, Cố Vi cười như không cười nhìn bọn họ, nói với Cố tiên sinh: “Cậu hệt như đạo hạnh của Tư Sùng Chí đấy.”
Cố tiên sinh lễ phép đáp: “Cảnh giới kia của chủ tịch Tư, không ai có thể đạt đến được.”
“Hai người rất quen nhỉ?” Du Yến lẳng lặng hỏi Cố tiên sinh.
“Xem như quen biết, chồng của Cố Vi là Tư Sùng Chí, anh trai của Tư Sùng Nghĩa.” Cố tiên sinh giới thiệu với cô.
Du Yến vốn cùng kinh ngạc, trước đây Cố tiên sinh từng nhắc Tư Sùng Chí với cô nhưng anh ta là chồng của Cố Vi, cô lại không hề nghĩ đến.
Lúc cô mất, hình như Cố Vi vẫn độc thân, sao kiếp này lại thành bà xã của Tư Sùng Chí nhỉ? Tình tiết này đi đến quá sai trái rồi.
Phục vụ rất nhanh liền đem giấy bút đến, Cố Vi sảng khoái kí tên đưa cho Du Yến, lại thấy vẻ mặt ngưỡng mộ của nhân viên bê khay bên cạnh, nên cô lại kí thêm một tờ để cậu cất đi, vẻ mặt của phục vụ lập tức cảm động đến vành mắt đỏ lên.
Kí tên xong, Cố Vi mới nói với bọn họ: “Nếu đã quen biết, lần sau lại tìm thời gian tụ tập đi.”
Du Yến vội gật đầu: “Đương nhiên, đương nhiên rồi.” Được tiếp xúc với thiên hậu trong khoảng cách gần như thế, cô vẫn có chút khẩn trương.
Sau đó lại phát hiện ra tờ giấy có chữ kí trên tay không biết nên để đâu, thế nên cô bĩu môi nhìn Cố tiên sinh.
Cố tiên sinh thở dài, nhận lấy tờ giấy, gấp lại, đặt vào trong túi quần.
“Cố tiên sinh là tốt nhất.”
“Tiệc tối bắt đầu rồi, em không đi chuẩn bị sao?” Nhìn mọi người bắt đầu tiến lại gần sàn nhảy, Cố tiên sinh nhắc nhở cô.
“Ừm, em qua đó trước.”
Trước khi cô đi còn dặn dò Cố tiên sinh: “Lát nữa nhất định phải nhảy với em, không được phép nhảy với người khác!”
💬 Bình luận chương