Du Yến im lặng nhìn Cố tiên sinh, tâm trạng nặng nề, cô biết từ lúc bắt đầu, Cố tiên sinh vẫn luôn nhường nhịn, quan tâm đến cảm nhận của cô, sợ cô bị tổn thương nên đáp ứng không công khai tình cảm này.
Thật ra cô thật sự rất ích kỷ, sợ áp lực của dư luận, sợ sự hiểu lầm của công chúng, sợ bối cảnh hào nhoáng sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô, những thứ cô sợ quá nhiều đi.
Cô hằng ngày nói yêu Cố tiên sinh nhất nhưng tình yêu của Cố tiên sinh dành cho cô so với tình yêu của cô dành cho anh, rõ ràng sâu đậm hơn nhiều, cô chỉ biết nói lời ngon ngọt dỗ dành Cố tiên sinh mà anh lại dùng hành động thực tế để cưng chiều, bảo vệ cô, nghĩ đến những điều này đều khiến cô bất giác cảm thấy hổ thẹn.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản .
“...”
Du Yến vừa đập cửa vừa bảo: “Ông lại dám nhốt chủ của ông ở ngoài cửa, ông còn muốn làm nữa hay không!”
Cửa lớn vẫn tiếp tục kiên cố như sắt...
Được rồi, quản gia nhà họ không dễ chọc vào, cô đã nhìn thấy rất rõ ràng rồi!
Năm phút sau, một em người làm sợ sệt mở cửa, nhìn thấy Du Yến đứng ngoài cửa hệt như hung thần ác sát, cô bé vội xua tay; “Không liên quan đến em.”
...
Cố tiên sinh vừa đến công ty, liền gọi điện thoại cho Bùi Thiếu Hoa, trực tiếp hỏi: “Bài viết trên báo có phải do anh làm không?”
Bùi Thiếu Hoa ở đầu dây bên kia vui vẻ cười ha hả, “Sao lại nghi ngờ đến chỗ anh rồi?”
“Tin tức giải trí lương thiện như thế này thật sự là hiếm gặp, trừ phi là người có lòng làm chuyện này thôi.”
“Quả nhiên thông minh.” Bùi Thiếu Hoa nói xong lại ha ha cười to, “Anh không nhìn quen dáng vẻ chán chường này của cậu, nên lúc ra tay thì phải ra tay hiểu không? Chuyện này cậu vẫn nghe lời anh đi.”
Cố tiên sinh đứng trước cửa sổ sát đất, ngắm nhìn khoảng trời xanh vắt, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, “Tóm lại, cảm ơn anh.”
“Mau nhân cơ hội này, công khai cho rồi.” Bùi Thiếu Hoa ở đầu dây bên kia tiếp tục đề ra sách lược.
“Không vội.” Anh từ tốn đáp hai chữ liền gác máy, hít sâu một hơi, tâm trạng vô cùng thoải mái, sự nghiệp cần dốc lòng gầy dựng, tình cảm cũng như vậy, không chỉ là một bên cho đi, mà còn phải học cách gầy dựng, bảo vệ, như vậy mới là kế dài lâu.
Triệu Thiêm gõ cửa tượng trưng, liền tiến vào bên trong, nói với Cố tiên sinh: “Chủ tịch, bên tôi có tin tức của Kỷ Hải.”
Nghe thấy hai chữ Kỷ Hải, tâm trạng đang vui vẻ của Cố tiên sinh lập tức âm trầm xuống, anh vô cùng chán ghét khi nghe thấy người này, “Chuyện gì?”
“Vụ án của Kỷ Hải, được lật án rồi, trước mắt cậu ta đã cùng Tư Sùng Nghĩa rời khỏi thành phố B, theo ghi chép bên xuất nhập cảnh là đi sang Mỹ.”
Cố tiên sinh không vui nhìn anh, “Làm việc sao thế? Việc dễ thế này cũng để cậu ta lật được án?”
Bị Cố tiên sinh chất vấn, Triệu Thiêm tức khắc toàn thân chảy đầy mồ hôi lạnh, vội đáp: “Tư Sùng Nghĩa hẳn đã đi cửa sau rồi, hơn nữa nhanh như thế đưa Kỷ Hải rời đi, chắc chắn là sợ chúng ta truy cứu.”
“Nếu đã đi rồi, tốt nhất đừng quay về nữa.”
“Có cần cử người sang Mỹ không ạ?” Triệu Thiêm hỏi.
Cố tiên sinh im lặng một lúc, nói: “Không cần, nhưng để ý hành động bên cậu ta.”
“Đã rõ.”
Sau khi Triệu Thiêm đi ra, Cố tiên sinh ngồi trước bàn làm việc, xoa huyệt thái dương, liên quan đến Kỷ Hải, có phải anh đã ra tay quá nương tình rồi không? Kỷ Hải đối với anh mà nói, không chỉ đơn giản là tình địch, chính xác mà nói hẳn là kẻ thù, đối với kẻ thù ra tay nương tình, sau này nhất định có hậu quả khó lường.
Nghĩ đến chuyện này, Cố tiên sinh tiếp tục thở dài, sau đó cầm một xấp tài liệu lên xem.
Nhưng nghĩ đến cuộc đối thoại sáng nay với Du Yến, anh lại cảm thấy đau đầu, tuy anh nói rất tự tin sẽ theo đuổi cô, thật ra trong lòng rất không chắc chắn, lớn như thế rồi, anh chưa từng theo đuổi con gái, đối với chặng đường theo đuổi này, càng không thông thạo, sau khi yêu Du Yến, anh cũng chỉ biết cưng chiều cô, chưa từng phí tâm tư làm một chút chuyện lãng mạn để dỗ cô vui vẻ.
Cố tiên sinh cảm thấy lấy lòng người trong lòng còn khó hơn với việc làm ăn gấp n lần.
...
Cuối thu, thời tiết đã vô cùng lạnh, trước đó Du Yến có nhận một bộ phim cổ trang, địa điểm là phim trường ở Hoành đ**m, điều này nói rõ là Du Yến lại phải rời nhà, xa Cố tiên sinh vài tháng liền.
Trong lòng tuy vạn lần không nỡ, nhưng đến lúc phải đi cô vẫn là bị Đỗ Phi Phi kéo lên máy bay.
Lúc Du Yến đến Hoành đ**m, lúc lạnh đến nước mũi chảy ròng, thật hận không thể lập tức đáp máy bay bay về nhà cho xong, cô không cần lo ăn, lo mặc, còn có người chiều chuộng, sao lại phải đến đây chịu tội chứ!
Đỗ Phi Phi nghe xong lời oán trách của cô, mỉa mai: “Là do em tự chuốc lấy thôi.”
Du Yến tự làm tự chịu chỉ đành xách hành lý vào đoàn phim, nào ngờ đến đoàn phim còn gặp người quen, diễn viên chính của bộ phim《Bạn của năm đó》- em gái Hà Hi, em gái này lần đầu đóng phim đã trực tiếp đóng vai chính nên khởi điểm này quá cao, có chút giới hạn đường diễn xuất tiếp theo của cô nàng, vẫn may đây là một em gái co được dãn được, bộ phim này liền thành vai phụ bên cạnh Du Yến, đóng vai là em gái của nữ chính.
Hà Hi là một em gái khá nhiệt tình, vừa thấy cô xuất hiện, lập tức ôm cô làm nũng, nói mình nhớ cô lắm, lại oán trách Du Yến không cho cô nàng số điện thoại cá nhân, chỉ cho số của Đỗ Phi Phi, mỗi lần gọi đến đều chỉ có thể nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Đỗ Phi Phi, một chút ý tứ cũng không có.
Du Yến không cho số Hà Hi là có lý do, em gái Hà Hi này trông có vẻ hoạt bát, đơn thuần nhưng thật ra cũng có lòng riêng, ở đoàn phim trước kia, cô phát hiện Hà Hi đối với những vai phụ khác đều không thèm quan tâm, vậy mà đối với cô lại vô cùng nhiệt tình, Du Yến nhìn thấy loại người thích nâng cao giẫm thấp quá nhiều rồi, cho nên đối với Hà Hi, cô thật sự không có bao nhiêu thiện cảm.
💬 Bình luận chương