Hà Hi khóc lóc quay về phòng nghỉ, đó là một phòng nghỉ lớn ở cùng vài người, chẳng qua lúc này trong phòng không có ai, Hà Hi cầm điện thoại muốn gọi cho bạn trai, thật ra một câu bạn trai này là do cô nàng tự mặc định mà thôi, đối phương là một công tử nhà giàu ham chơi, thông qua bạn bè giới thiệu mà quen biết, rất nhanh liền đi chơi với nhau, sau đó hai người phát sinh quan hệ, Hà Hi liền tự cho mình là bạn gái của anh ta, nhưng đối phương không hề thừa nhận qua, Hà Hi vẫn cảm thấy anh ta không thể không thừa nhận, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Hà Hi nghĩ đến bạn trai vẫn trước mặt cô khoác lác, nói anh ta quen biết rất rộng, bạn bè phủ khắp thiên hạ, trong giới giải trí cũng biết rất nhiều người, điểm này Hà Hi cũng không hề nghi ngờ, vì vai diễn lần này, là anh kết nối cho cô.
Điện thoại vang lên nửa ngày cũng không hai bắt, Hà Hi cố chấp gọi thêm vài cuộc, cuối cùng bạn trai cô cũng nghe máy, buồn bực hỏi: “Có chuyện gì?” Nghe giọng điệu này, hẳn là đang ngủ bị tiếng ồn làm tỉnh giấc, lửa giận vô cùng lớn.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản , cùng lắm là diễn viên quần chúng thôi.” Nói đến đây Hà Hi không nhịn được bật khóc, cô vào giới giải trí tuy ngắn nhưng lại chưa từng chịu qua chút uất ức nào, lần đầu tiên đóng phim đã đóng vai chính, mọi người đều nâng đỡ cô, nào nghĩ đến đây lại bị bài xích và ghẻ lạnh như thế, thật sự là uất ức muốn chết.
“Anh quen đạo diễn, ông ấy lại dám xóa cảnh của em, em chờ anh gọi điện thoại tìm ông ta, còn nữa, em đắc tội ai rồi, anh nghĩ cách giúp em đòi công bằng.” Anh Dương nghĩ đoàn phim của cô cũng không tính là quy mô lớn, quan hệ nhân vật cũng sẽ không quá phức tạp, thay ngôi sao nhỏ ra mặt chuyện này, anh ta cũng là thường làm.
Hà Hi do dự nửa ngày, mới nói: “Em đắc tội với nữ chính Du Yến, còn có bạn của cô ấy Cố tiên sinh.”
Anh Dương cho rằng mình nghe lầm, hỏi lại lần nữa: “Bạn của cô ấy là Cố tiên sinh nào?”
“Cố Hành Viễn – Cố tiên sinh.”
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản thương lượng, đều phải nghe anh.”
Được rồi, thân thể bị thương bây giờ có kháng nghị cũng vô dụng, Du Yến cảm thấy mục đích cần thiết bây giờ là phải an ủi Cố tiên sinh thật tốt, đừng nhìn vẻ mặt anh vân đạm mây khinh như thế, vừa rồi nắm tay cô, cô còn cảm nhận được anh đang khẽ run.
“Cố tiên sinh, em thật sự không sao, nếu không anh có thể đi hỏi bác sĩ chủ trị cho em.”
Cố tiên sinh thấp giọng nói: “Ừ, may mà em không sao.”
Anh tuy biết bây giờ cô rất ổn, rất an toàn, ngoại trừ cánh tay bị gãy xương, những nơi khác chỉ là rách da ngoại thương, nhưng khoảnh khắc nghe cô bị thương, lòng anh vẫn thấp thỏm, chỉ cảm thấy đường đi càng lúc càng xa, hô hấp từng phút từng giây đều cảm thấy đau đớn không chịu nổi, cho dù bây giờ có đứng trước mặt cô, vẫn không thể nào biến mất.
“Diễn viên đều giống như em sao?” Cố tiên sinh không nhịn được hỏi cô.
“Sao thế?” Du Yến bị hỏi đến có chút không hiểu.
“Bộ phim trước, em ngã cầu thang hôn mê, bộ phim này lại từ nóc nhà ngã xuống, gãy xương tay, mỗi bộ phim đều có nhiều chuyện ngoài ý muốn thế này sao, khiến anh làm sao yên tâm đây?”
Du Yến tinh nghịch lè lưỡi: “Không sao đâu, xác suất xảy ra chuyện ngoài ý muốn rất nhỏ.”
“Từ hai bộ phim này để tính, xác suất xảy ra chuyện ngoài ý muốn là một trăm phần trăm.” Cố tiên sinh nghiêm túc nhìn cô.
Bị Cố tiên sinh nói như thế, Du Yến cũng cảm thấy vận may lúc đóng phim của mình rất không tốt, vừa cạch mặt, vừa có vấn đề, lại còn bị thương, thật sự là phải về nhà thôi.
Cuối cùng cô nghiêm túc nói với Cố tiên sinh: “Lần này xuất viện, chúng ta đi chùa cúng đi, nói không chừng có thể xua đi vận xui.”
“...”
Thật ra Cố tiên sinh dẫn dắt nãy giờ, chỉ là muốn cô giảm thiểu số lượng phim phải đóng mà thôi.
💬 Bình luận chương