Nhìn thấy Tề Điềm Điềm để tránh nghĩ đến những chuyện không vui, ví dụ như cô ta nghĩ ra cách giúp cô đi tìm trai gọi, ví dụ như cô ta đưa cô đi kết giao với một đám bạn xấu, ví dụ như không ngừng khuyên cô ly hôn, ví dụ như sau khi cô ly hôn, cô nàng chạy đi quyến rũ Cố tiên sinh...
Vừa nghĩ đến những chuyện này, Du Yến phát hiện, kiếp trước, Tề Điềm Điềm lại chiếm một vị trí rất quan trọng trong cuộc sống của cô, phát hiện này khiến Du Yến cảm thấy rất khó chịu.
Từ lần gặp mặt trước đó, cô về sớm cho họ tự thanh toán, sau đó Tề Điềm Điềm cũng có hẹn cô vài lần nhưng đều bị cô lấy lý do công việc để từ chối, nào ngờ hôm nay lại gặp ở đây, gặp nhau chào hỏi là việc không thể nào tránh được.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản phép ra khỏi nhà.” Dư quản gia mặt không cảm xúc truyền đạt ý chủ của Cố tiên sinh.
“Cố tiên sinh tại sao phải nói với ông nhiều chuyện như thế!”
“Tiên sinh đã biết trước, thật sự là cao nhân.” Dư quản gia bắt đầu ra vẻ nghiêm túc nịnh nọt Cố tiên sinh.
Thật sự là không thể nghe tiếp nữa! Du Yến bĩu môi, tay trái cầm chén, vài ngụm to liền uống sạch, canh bổ có mùi thuốc nồng đậm, hương vị kì quái khiến Du Yến muốn nôn ra, lập tức nôn khan vài tiếng, khiến Dư quản gia bị dọa đến giật mình, vội bưng ly nước ấm đến để cô uống.
Du Yến uống nước sâu, hít sâu vài hơi, mới cảm thấy đỡ hơn.
“Hôm nay canh này thật quá khó uống, gọi là gì thế?”
“Xua đi khí lạnh, đề phòng bị cảm.”
Du Yến trừng mắt, “Tôi đâu có bị cảm!”
Vừa dứt lời, cô liền ho hai tiếng.
Dư quản gia liền trưng ra vẻ mặt quả nhiên như thế.
Du Yến dậm chân nói: “Đây là Cố tiên sinh muốn tôi bị đấy!”
Dư quản gia trưng ra vẻ mặt cô tanhg rồi, sau đó cầm chén xoay người vào trong phòng bếp.
Du Yến cảm thấy thế này không ổn, cô phải lập uy, nếu không Dư quản gia sẽ leo lên đầu cô ngồi mất!
Cố tiên sinh hôm nay về sớm, lúc vừa nghe Du Yến chạy đến phim trường thăm người, anh liền muốn đến, nhưng sau đó lại nghĩ đến dáng vẻ tức giận của cô, anh lại cố kiềm chế sự xúc động này, ngồi trước bàn tiếp tục làm việc.
Anh biết mấy ngày nay mình quản cô có chút hơi quá, Du Yến vốn là người năng động, cả ngày bị anh nhốt trong nhà, thời gian lâu dần nhất định sẽ buồn chán, nhưng anh không thể khống chế được sự độc chiếm cô trong lòng mình, dù biết như thế là không tốt, lại vẫn mặc kệ cảm xúc ấy sinh sôi nảy nở, muốn trói buộc cô, khiến cô lúc nào cũng ở trong nơi anh có thể nhìn thấy, như thế cô mới không chịu bất kì thương tổn nào.
Hôm nay Du Yến dùng cách tuyệt thực, ép anh quay về công ty làm việc, lúc này anh mới ý thức được, bản thân hình như có chút hơi quá đáng rồi.
Yêu cô chứ không phải là giam giữ tự do của cô, sợ cô bị thương, thế hẳn nên lập ra kế hoạch chu toàn để bảo vệ cô, chứ không phải là đem cô giấu đi, cô vẫn trẻ như thế, sáng lạn như thế, cô có sân khấu thuộc về cô, anh không nên quá ích kỉ.
Lúc Cố tiên sinh về nhà, Du Yến đang ngồi trên sô pha đọc tạp chí, nhìn thấy anh bước vào, vội ném tạp chí sang một bên, nhảy đến chào đón anh, “Chồng yêu dấu, anh về rồi à.”
Du Yến phát hiện, vừa tách Cố tiên sinh một ngày cô lại tự động khôi phục dáng vẻ thích nói lời yêu đương sến sẩm, quả nhiên là tiểu biệt tanhg tân hôn.
Cố tiên sinh tránh tay phải của cô, cẩn thận ôm lấy cô, hỏi: “Ngoài trời lạnh như thế, sao còn chạy ra phim trường.”
“Ở nhà chán lắm, đi đến chỗ bố, ông ấy còn bắt em uống canh bổ, cho nên đi tìm bạn chơi.”
“Hay là chúng ta đến căn nhà ở ngoại ô của bố mẹ ở vài ngày?” Cố tiên sinh đề nghị.
Du Yến nghĩ một chút, lắc đầu bảo: “Thôi, đến đó anh đi làm không tiện, đừng lo cho em mà, bất quá trong khoảng thời gian này em ở trong nhà là được rồi.”
Lời hứa của cô khiến Cố tiên sinh rất vui, thế là cúi đầu hôn cô.
Lúc ngủ, Du Yến nằm bên Cố tiên sinh cọ cọ nửa ngày, Cố tiên sinh vẫn không có động tĩnh gì, cô không từ bỏ dùng chân v**t v* đùi anh, kết quả là đại gia hỏa của anh bị v**t v* đến cứng ngắc, nhưng anh vẫn không có phản ứng.
Du Yến nhỏ giọng thì thầm bên tai anh gọi: “Ông xã...”
Cố tiên sinh cuối cùng cũng có phản ứng, đưa một tay bịt miệng cô lại, bảo: “Ngoan ngoãn ngủ đi.”
Du Yến bị bịt miệng không nói được, thế là đưa lưỡi l**m lòng bàn tay anh, cả người Cố tiên sinh như bị điện giật, vội thu tay lại, bất đắc dĩ giận dỗi nhìn cô.
Đây thật sự là một yêu tinh.
“Cố tiên sinh, chúng ta đã rất lâu không làm chuyện đó rồi.” Du Yến lại quyến rũ bên tai anh.
“Ngoan ngoãn đi ngủ đi, chờ em gỡ thành cao rồi hẳn làm chuyện đó.”
Cố tiên sinh cũng là có khổ khó nói, ngày ngày ôm bảo bối trong lòng, lại không dám chạm vào cô, đây thật sự là một hình phạt tàn khốc, cô gái nhỏ này không hiểu cho anh thì thôi, còn ở bên cạnh liều mạng chà sát anh, căn bản là châm dầu vào lửa mà.
“Ông xã...” Du Yến tiếp tục làm nũng, “Tay em bị thương, lại không phải là chân bị thương, căn bản không liên quan.”
Cố tiên sinh không chịu nổi nữa, cuối cùng cũng bại trận, trực tiếp cố định người xong, c** q**n liền ăn sạch cô,
Du Yến ban đầu vẫn có thể cố ý r*n r* trêu anh, còn thỉnh thoảng nói ra câu “Ông xã tuyệt lắm” gì đó, nhưng bị Cố tiên sinh giữ chặt làm hai lần, cô thật sự không còn sức để kêu, chỉ đành dựa vào va chạm của Cố tiên sinh mà th* d*c.
Du Yến lại tiếp tục ở trong nhà đến mốc, thỉnh thoảng Đỗ Phi Phi và Cảnh Hân cũng sẽ qua đây chơi cùng cô, nhưng hai người vô lương tâm này, miệng đến nói chơi cùng cô, nhưng thật ra lại vứt cô sang một bên, tự chơi.
Đỗ Phi Phi phát hiện trong nhà bọn họ có phòng nghe nhìn, mỗi lần đến đây liền trực tiếp vào trong xem phim, Du Yến vốn nghĩ hai người ngồi xem phim cũng khá thú vị, kết quả là những phim Đỗ Phi Phi xem đều là phim cũ, thậm chí là bản trắng đen, khiến Du Yến hít thở không thông, cô vẫn thích xem phim của Châu Tinh Trì hơn.
Cảnh Hân còn khoa trương hơn, mỗi lần đến đây liền dính sát vào ti vi to của nhà cô, kết nối với máy game chơi không ngừng, một tay của Du Yến bị thương, căn bản không có cách nào cùng cô đánh game, kết quả là Cảnh Hân liền kéo Dư quản gia, hai người vui vẻ cùng nhau đánh máy bay! Du Yến rốt cuộc trở thành khán giả, bị ép xem “show ân ái” của bọn họ.
Bọn họ chơi game chơi đến vui như thế, sao bọn họ còn không ở bên nhau! Đáng khinh!
Cho nên nói, nếu hai cô gái này đến đây cũng như không đến, cô vẫn là cảm thấy vô cùng nhàm chán.
Sáng hôm nay, Cảnh Hân đến tìm cô chơi, kết quả lại cùng Dư quản gia ra nhà kính sau vườn chăm sóc vườn rau, ném Du Yến một mình cô đơn lẻ loi ngồi trong phòng khách.
Du Yến cảm thấy gần đây giữa Cảnh Hân và Dư quản gia rất kì lạ, tần suất hai người ở bên nhau tăng lên, hơn nữa còn rất vui nữa, cho dù Cảnh Hân nói gì đi nữa, Dư quản gia vẫn có thể đáp lời.
Chẳng lẽ bản thân trước kia đùa hơn quá, thành sự thật rồi? Du Yến thoáng cái bị suy đoán của mình dọa giật mình, nghĩ rằng phải tìm thời gian thẩm vấn Cảnh Hân mới được, nhóc con này không có tâm cơ, tùy tiện moi chút liền có thể biết được.
Nào ngờ chưa chờ Du Yến tìm được ngày trò chuyện với Cảnh Hân, bố Du đã gọi điện bảo Du Yến ra ngoài.
Bố Du trong điện thoại nói với cô, trong nhà có họ hàng đến, bảo cô qua đây gặp mặt.
Kiếp trước, giải trí Du Thị cuối cùng bị đám họ hàng lòng lang dạ sói kia cướp mất, tâm huyết bố Du vất vả cả đời đến cuối cùng lại rơi vào tay của kẻ khác.
Mà lúc ông mất, cũng không có họ hàng nào đến thăm ông.
Cho nên lúc Du Yến nghe bố Du nhắc đến hai chữ họ hàng, trong lòng vô cùng chán ghét, cô thật sự hận không thể tiêu diệt toàn bộ họ hàng, kiếp này tốt nhất đừng đến làm phiền họ.
Chẳng qua người ta đã tìm đến cửa, Du Yến cảm thấy vẫn là nên đi xem thử.
Lúc ra ngoài cô còn rất ngoan ngoãn gọi điện cho Cố tiên sinh báo một tiếng, thậm chí Cảnh hân đến tìm cô chơi, tin rằng cũng sẽ chơi với Dư quản gia rất vui vẻ.
Họ hàng mà bố Du nói là cả nhà cô hai từ Mỹ về thăm nhà, điều này khiến Du Yến rất bất ngờ, bởi vì kiếp trước, cả nhà cô hai rất sớm đã ra nước ngoài, vẫn luôn không về, chứ đừng nói đến lúc này đột nhiên về thăm nhà.
Mà họ hàng độc chiếm công ty của bố Du, là bác cả và cô út của Du Yến, không phải là cả nhà của cô hai.
Nhưng cả nhà cô hai kiếp trước không tham gia vào việc tranh đoạt gia tài của họ, không có nghĩa là Du Yến sẽ cho họ sắc mặt tốt, vì lúc bố Du còn trẻ, sự nghiệp vừa bắt đầu, vốn ít, từng nhờ anh chị em của ông giúp đỡ, nhưng không ai để ý đến ông, thậm chí còn cố tình cách xa ông, trong số đó cũng bao gồm cả nhà cô hai có kinh tế khá nhất, sau đó, bố Du rất ít qua lại với bọn họ, cuối cùng sự nghiệp của bố Du càng lúc càng phát triển mới qua lại lại với họ hàng, nhưng quan hệ đã vô cùng nhạt nhòa rồi.
Kiếp trước cuối cùng bố Du nhờ đến bác cả và cô út bọn họ, thật sự cũng là không còn cách nào mà thôi.
Cô hai Du Chính Mỹ cùng dượng hai Lý Kính Nghiệp sớm đã du học ở Mỹ, sau khi tốt nghiệp cũng lập nghiệp ở đó, sau khi có được thẻ xanh cũng chưa từng quay về qua, bọn họ có một đứa con trai gọi là Lý Quần Sơn, năm nay ba mươi ba tuổi, lớn hơn Cố tiên sinh hai tuổi, nghe nói vẫn chưa kết hôn.
Cho dù là chị ruột của bố Du, nhưng nhiều năm chưa từng gặp mặt như thế, cũng không lời qua tiếng lại được mấy câu, lúc này đều đang ngồi trên sô pha, cảm thấy không khác gì người lạ cả, hơn nữa còn không biết phải nói gì.
Du Yến là một người hoạt bát nhưng đối diện với cả nhà này, cô cũng không có hứng mở miệng, chỉ là ngồi bên bố Du, yên lặng nghe họ nói chuyện.
“Năm nay Quần Sơn đã ba mươi ba tuổi rồi, hôn nhân đại sự vẫn chưa có, bọn chị cũng gấp sắp chết rồi, nhưng con gái nước ngoài nó lại không thích, nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ đành về nước tìm thôi.” Du Chính Mỹ giải thích mục đích họ đến đây.
Bố Du gật đầu đáp: “Về nước tìm cũng tốt, dễ dàng giao lưu với nhau hơn.”
Du Yến ngồi nghe, trong lòng thầm buồn cười nghĩ, tiêu chuẩn của Lý Quần Sơn là ABC, từ nhỏ đã lớn lên ở nước ngoài, tiếp nhận văn hóa giáo dục đều rất khác với trong nước, anh với con gái trong nước giao lưu chỉ có càng thôi khó khăn mà thôi, thật sự không biết Du Chính Mỹ đang nghĩ gì.
“Quần Sơn của bọn chị học thức cao, lại đẹp trai, có quốc tịch Mỹ, cho nên tìm đối tượng cũng không thể sơ sài, chuyện này vẫn phiền Chính Thiên giúp đỡ bọn chị nghe ngóng chút.”
Bố Du gật đầu nói: “Em sẽ để ý.”
Du Chính Mỹ lại dặn dò: “Chỉ là để ý cũng không ổn, chú phải có tâm chút.”
“Chuyện duyên phận này không thể gấp được.” Bố Du nói thế.
Du Yến cũng có chút nghe không lọt tai, cô chưa từng gặp nhà nào lại kì lạ như thế này.
Từ đầu chí cuối Du Chính Mỹ ở đây khen Quần Sơn nhà bà ta ưu tú như thế nào, thế mà Lý Quần Sơn được khen ngợi lại không lên tiếng, rõ ràng là vô cùng không nhẫn nại, mà chủ một nhà Lý Kính Nghiệp cũng chỉ mở miệng nói vài câu, sau đó liền hệt như khối gỗ, ngồi bên cạnh lẳng lặng ngây người.
Du Yến cảm thấy bà già đang lải nhải không ngừng này rất phiền, đã nhiều năm như thế không qua lại rồi, bà ta dựa vào cái gì để chỉ thị bố Du tìm đối tượng cho con trai bà ta chứ? Ai cho bà ta cái quyền đó?
Chẳng lẽ họ hàng lâu năm không gặp, chuyện gặp mặt đầu tiên không phải là nhớ lại chuyện cũ, giao lưu tình cảm hay sao?
“Đúng rồi, con gái chú Tiểu...” Du Chính Mỹ nhìn Du Yến, nửa ngày không gọi ra tên, rõ ràng vừa rồi có giới thiệu qua.
“Tiểu Yến.” Bố Du lại lặp lại lần nữa.
“Đúng, Tiểu Yến, kết hôn chưa?” Du Chính Mỹ lúc này mới nhớ đến chuyện hỏi thăm tình hình của em trai.
“Đã kết hôn rồi.”
“Điều kiện của đối phương thế nào?”
Chẳng lẽ bà từ Mỹ về, chỉ muốn nói về việc con gái người ta tìm chồng hay sao? Du Yến cướp lời bố cô: “Làm việc trong công ty.”
“Dân trí thức à?” Du Chính Mỹ tỏ vẻ chê bai, “Thu nhập thế nào, có thể tự mua nhà, hay là bố cháu mua cho cháu?”
Du Yến chớp mắt, mở miệng nói: “Cô hai, cháu cảm thấy nói chuyện này rất vô vị, cháu vẫn thích nghe chuyện của cô cùng bố cháu trước kia hơn.”
Sắc mặt của Du Chính Mỹ thoáng trở nên không được tự nhiên, nói: “Đứa nhỏ này, chuyện trước kia qua lâu thế rồi, có gì để nói đâu chứ.”
Bố Du biết Du Yến muốn mỉa mai, liền mở miệng nói: “Đến giờ cơm rồi, vẫn là ăn cơm trước, ăn xong lại nói.”
Du Yến làm mặt quỷ với bố cô, nhỏ giọng nói bên tai ông: “Có gì để nói đâu, ăn xong tiễn khách.”
Bố Du cưng chiều vẹo má cô: “Con đấy!”
💬 Bình luận chương