Đêm trước Du Yến mới tràn đầy tự tin nói muốn đi học tập quản lý công ty của bố, nhưng sáng thứ hai vừa dậy, phát hiện thế giới bên ngoài trở thành thế giới phủ đầy tuyết trắng, ý niệm muốn ra ngoài của cô lập tức tiêu tan.
Lúc ăn sáng, Du Yến vừa gặm bánh bao vừa thưởng thức bông tuyết rơi ngoài cửa sổ, Cố tiên sinh cầm theo bát canh, thỉnh thoảng đút cô uống một ngụm.
“Chồng yêu dấu, đây là trận tuyết đầu mùa của năm nay.” Du Yến cười quay đầu nhìn anh.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản tốt lắm.”
“Tên tuổi của cô ta ở chỗ chị cũng rất tệ, chờ lát nữa cô ta đến, hai người đều không cần cho cô ta sắc mặt quá tốt.”
“Là vị tiểu thư trước kia đến nhà chơi sao?” Dư quản gia đứng bên cạnh hỏi.
Du Yến thật sự bội phục trí nhớ của Dư quản gia, cô nhớ mang máng trước đây Tề Điềm Điềm cũng đến đây một hai lần thôi, hơn nữa mỗi lần đến đều trực tiếp về phòng cô, thậm chí không chào hỏi ai cả, không nghĩ đến Dư quản gia vẫn nhớ ra.
“Chính là cô ta.”
Dư quản gia cảm thấy hơi lạ, trong ấn tượng của ông, vị tiểu thư kia với cô chủ tình cảm hẳn phải là rất tốt, sao bây giờ đến đây, cô chủ lại không muốn gặp mặt?
Quả nhiên là lòng dạ nữ nhân như kim đáy bể!
Dư quản gia thầm cảm thán trong lòng, sau đó lại nhìn sang Cảnh Hân bên cảnh, cảm thấy vẫn là người không tim không phổi như Cảnh Hân tốt hơn, ít nhất lúc hai người tiếp xúc không cần phải phí tinh lực đi suy đoán tâm tư của đối phương, tâm sự của Cảnh Hân đều viết rõ trên mặt cả, vừa nhìn liền thấy rõ.
Trước bữa cơm trưa, Tề Điềm Điềm quả nhiên xuất hiện trong Cố gia, thời điểm này đến thăm bệnh, rõ ràng là tính sẵ chủ nhà nhất định sẽ không đuổi người trong giờ cơm.
Du Yến tuy không muốn gặp cô ta nhưng vẫn tiếp khách theo lễ cơ bản, hơn nữa lúc này cô với Tề Điềm Điềm vẫn chưa thẳng thắn cạch mặt nhau, cho nên vẫn nhẫn nại chiêu đãi cô ta.
Cảnh Hân vì không quen Tề Điềm Điềm cho nên cô nàng trực tiếp tránh đi, cũng không biết là theo Dư quản gia trốn đến đâu chơi rồi.
“Buổi sáng tớ nghe quản gia nhà cậu nói, thật sự là bị dọa đến giật mình, cậu nói cậu vừa gãy xương, lại vừa phát sốt, thật là tội nghiệp quá.” Tề Điềm Điềm lo lắng nhìn cô.
“Đã không sao rồi, cảm ơn.”
Du Yến làm ổ trên sô pha, ôm gối, lười nhắc trò chuyện với cô ta, người làm đem chút trái cây, điểm tâm lên, còn hỏi Du Yến có muốn ăn gì, bất cứ lúc nào phòng bếp đều sẽ làm cho cô, Du Yến xua tay nói nhiêu đây đủ rồi.
Chờ người làm rời đi, Tề Điềm Điềm bỗng từ sô pha đứng dậy, đi đến ngồi xuống bên cạnh cô, nhỏ giọng nói: “Cậu càng ngày càng ra dáng rồi.”
Du Yến đem gối chặn giữa hai người, lại từ bên cạnh lấy một cái khác để ôm, rất tự nhiên đổi tư thế thoải mái khác, cũng không chút dấu vết cách xa cô ta một chút.
Sau đó nói: “Ra dáng gì?”
“Cậu bây giờ càng lúc càng ra dáng của phu nhân nhà giàu đấy.” Tề Điềm Điềm cười nói.
Du Yến của trước đây, ghét nhất chính là dáng vẻ của các phu nhân nhà giàu, ai gọi cô như thế, cô sẽ cãi với người đó, thế nên trong lòng cô, bọn họ đều là dáng người béo tròn, không gì để làm, cả ngày chỉ biết đánh mạt chược, là phụ nữ trung niên thích dạo phố mua sắm, làm sao có thể đem dáng vẻ như thế đặt lên người trẻ tuổi xinh đẹp như cô được chứ?
Chẳng qua, bây giờ dù cho Tề Điềm Điềm nói như thế, cô cũng không nổi nóng.
Cô gả cho Cố tiên sinh, vốn đã là phu nhân giàu có hàng thật giá thật, trước đây bài xích, là vì cô bài xích với hôn nhân này, mà bây giờ cô hận không thể đời đời kiếp kiếp đều trở thành vợ của Cố tiên sinh, nào còn để ý cách xưng hô này chứ.
Thế là liền nói: “Tôi cảm thấy khá tốt.”
“Cậu trước đây không nói như vậy.” Tề Điềm Điềm nhíu mày nói: “Cậu trước đây ghét nhất là bị xem thành cỏ thỏ ty*, loại phụ nữ cần phải dựa vào đàn ông mới sống được.”
(*Loại cỏ thuộc giống tầm gửi, chỉ người ăn bám)
Du Yến gật đầu, rất tán đồng nói: “Tôi bây giờ vẫn ghét loại người này, tự mình có tay có chân, sao vẫn thích bám vào người khác mà sống nhỉ?”
Nói đến đây, Du Yến đưa mắt nhìn Tề Điềm Điềm, khiến cho cô nàng chợt có cảm giác là Du Yến đang nói mình.
Tề Điềm Điềm gạt đi cảm giác kì lạ này, nói: “Thế cuộc sống bây giờ của cậu, không phải là Cố Hành Viễn cho sao, cậu thế này không tính là ăn bám anh mà sống ư?”
Du Yến cảm thấy buồn cười, xem ra Tề Điềm Điềm sẽ không bỏ qua bất kì cơ hội này không cô ly hôn, cũng xem như đủ cố chấp đấy.
“Tôi có sự nghiệp của mình, tự có thu nhập riêng, tôi còn là người thừa kế của công ty giải trí, cần đi ăn bám ai chứ? Tôi là vợ của Cố Hành Viễn, anh ấy có năng lực cho tôi cuộc sống ưu việt, chẳng lẽ đây không phải là lẽ đương nhiên sao? Mà anh ấy cần gì, nếu tôi có, cũng đều có thể cho anh ấy, vợ chồng vốn là một thể, sao có thể nói ai ăn bám ai chứ.”
Nghe những lời Du Yến nói về cuộc sống hôn nhân và quan điểm giữa vợ chồng với nhau, Tề Điềm Điềm chợt cảm thấy rất hoang đường, Du Yến mà cô quen biết là một người con gái khao khát tự do và tình yêu, mãnh liệt xem nhẹ hôn nhân của mình, mà Du Yến trước mắt này, hệt như đã đổi thành một người khác vậy, cô thậm chí cảm thấy cuộc sống hôn nhân này là lẽ đương nhiên, còn có chuyện càng hoang đường hơn thế này không?
Tề Điềm Điềm hệt như nhìn thấy một người xa lạ vậy, nói với cô: “Tớ phát hiện cậu thay đổi rất nhiều.”
Du Yến nghịch một góc gối ôm, cười đáp: “Con người đều sẽ trưởng thành, không ai có thể mãi không thay đổi được.”
Tề Điềm Điềm tỉ mỉ nhìn người con gái trước mặt, ngũ quan tinh tế vẫn là người cô quen biết, nhưng tại sao những lời cô nói ra hệt như sách trời vậy, khiến cô ta hoàn toàn không hiểu nổi.
“Cậu yêu Cố Hành Viễn ư?” Câu này chính là câu mà Tề Điềm Điềm không muốn hỏi nhất, nhưng đây là câu nhất định phải hỏi.
Tề Điềm Điềm vẫn luôn rõ lòng mình, lần đầu tiên gặp Cố Hành Viễn, liền biết mọi chuyện đã được định sẵn.
Người đàn ông tên là Cố Hành Viễn ấy, trên người anh tụ tập đủ điểm nên yêu của đàn ông khắp thiên hạ, trên đời này cũng không thể có người đàn ông nào có thể lọt vào mắt của Tề Điềm Điềm nữa.
Cô luôn cho rằng, ngoại trừ điều kiện xuất thân của mình kém một chút, trên người mình không điểm nào thua kém Du Yến cả, cô cố gắng lăn lộn trong giới giải trí là vì có thể đứng ở một chỗ cao hơn, nổi bật hơn để Cố Hành Viễn có thể trông thấy cô.
Từ ngày bắt đầu quen biết Du Yến, cô biết Du Yến là một phú nhị đại lắm tiền bướng bỉnh, kiêu ngạo, nóng nảy, nhiều năm sau, khi biết cô chê bai loại đàn ông như Cố Hành Viễn, Du Yến trong mắt Tề Điềm Điềm chỉ là một kẻ ngốc, thật sự là ngốc đến hết thuốc chữa, người đàn ông ưu tú như thế này còn có thể chê bai, sau này còn muốn tìm người như thế nào?
Mà bây giờ, Du Yến lại ngoan ngoãn làm Cố phu nhân, đột nhiên như vậy, kì diệu đến thế.
Chẳng qua là tất thảy đều có dấu hiệu cả.
Tề Điềm Điềm nhíu mày, sau lần tụ họp kia, mọi chuyện bắt đầu thay đổi theo hướng không đúng.
Trước giờ đều là người không say không về, tối hôm ấy lại trực tiếp bỏ rơi bọn họ, sau đó thẻ thành viên của Du Yến lại không thể dùng được, lúc ấy mọi người còn thật sự cho rằng Du Yến quên đóng phí.
Hóa đơn đêm ấy là Tề Điềm Điềm tự mình thanh toán, phí hết tiền nửa tháng sinh hoạt của cô, lúc ấy Tề Điềm Điềm vẫn oán trách Du Yến não cá vàng, thẻ hội viên cũng quên đóng phí.
Sau đó lúc bọn họ lại đến hội sở, phát hiện ra tấm thẻ kia của Du Yến từ đầu chí cuối không đóng phí, có người còn đoán mò là Du Yến bận đến quên mất.
Bây giờ nghĩ lại, hẳn là Du Yến tự chủ động phế đi thẻ thành viên của mình, mục đích là sẽ không tiếp tục để người khác tùy tiện sử dụng nữa.
Về sau, Du Yến cũng không gọi điện hẹn bọn họ ra ngoài chơi nữa, cho dù bọn họ hẹn cô, cô cũng thường lấy cớ bận công việc để từ chối, thái độ xa cách kia càng ngày càng lộ rõ.
Giờ đây, hai người họ rõ ràng đang đối mặt với nhau nhưng cảm thấy giữa bọn họ nhưng có một khoảng cách ngăn cản.
Chẳng lẽ Du Yến đã phát hiện ra gì rồi ư?
Không thể nào, điểm tâm tư này của cô, chưa từng nói ra ngoài, không có người thứ hai biết chuyện, Du Yến càng không thể nào biết được, nghĩ đến điểm này, cô lại có chút tự tin.
“Có phải cậu đã yêu Cố Hành Viễn rồi không?” Tề Điềm Điềm hỏi cô lần nữa.
Du Yến im lặng một lúc, cong môi cười: “Người đàn ông giống như Cố Hành Viễn, yêu anh là chuyện rất đơn giản, phàm là người có lòng, chỉ cần nhìn anh thêm vài cái, chú ý anh một chút, lúc nào cũng có thể rơi vào lưới tình với anh cả, Điềm Điềm, cậu nói đúng không?”
Bị cô hỏi ngược như thế, Tề Điềm Điềm chợt chột dạ, lắp bắp đáp: “Cậu...Cậu hỏi tớ làm gì...Tớ làm sao biết được.”
Du Yến cười như không cười nhìn cô ta nói: “Tôi chỉ là bỗng rất tò mò cậu cảm thấy Cố tiên sinh thế nào mà thôi.”
Tề Điềm Điềm nuốt nước bọt, giật giật mắt nói: “Tớ không quen anh, có thể có cảm nghĩ gì chứ.”
“Đừng trả lời có có lệ vậy, nói thử xem ấn tượng đầu tiên của cậu xem.”
“Là một người đàn ông khá nghiêm túc, hẳn...hẳn là rất vô vị nhỉ.” Tề Điềm Điềm nói ra những quan điểm này, chính là những thứ lúc đầu Du Yến nói cho cô ta nghe, cô ta đang muốn nhắc nhở Du Yến, ban đầu là cô tự chê người ta vô vị.
Du Yến đưa tay trái lên, khẽ lắc lắc ngón trỏ, nói: “Đây chỉ là cảm nhận sai lầm trước đây của tôi, thật ra người như Cố tiên sinh, là người rất có tình cảm, có tình thú, lại lãng mạn, còn rất biết cách lấy lòng người khác nữa.”
Tim Tề Điềm Điềm đập càng nhanh hơn, nghe Du Yến nói như thế, tình yêu của cô ta đối với người đàn ông kia càng thêm sâu đậm vài phần.
Cô ta ngây người sẵn tiện hỏi Du Yến: “Cậu chỉ phương diện nào?”
Du Yến thấp giọng cười một lúc, ghé sát vào tai Tề Điềm Điềm, nhỏ giọng nói: “Không nói cho cậu biết, đoán xem?”
Tề Điềm Điềm có chút ngỡ ngàng, là ảo giác của cô ư? Sao đột nhiên lại cảm thấy Du Yến thật ra là một người vô cùng giảo hoạt?!
Tâm tình của Du Yến rất tốt, ngồi dậy, cầm thìa, xắn một miếng bánh ngọt nhỏ bỏ vào miệng phát hiện ra mùi vị còn khá ngon, lại sắn thêm một thìa nữa, sau khi ăn xong mới phát hiện ra khách của cô vẫn còn bên cạnh, thế là hỏi Tề Điềm Điềm, “Có muốn ăn chút gì không? Hương vị rất ngon, chẳng qua là không thể ăn nhiều, sắp đến giờ ăn cơm trưa rồi, ở lại ăn xong rồi hẳn đi.”
“Đúng rồi, hôm nay cậu tìm tôi có chuyện gì?” Du Yến đột nhiên nghĩ đến chuyện này, quay đầu hỏi cô ta.
Tề Điềm Điềm hồi thần, vội nói: “Lần trước chuyện tớ nhờ cậu, cậu có hỏi giúp tớ không, đợt tuyển chọn gần hết rồi, tớ đang gấp muốn chết.”
Du Yến khổ não lắc đầu, nói: “Người bên phim truyền hình tôi thật sự không quen, chuyện này quá khó rồi.”
Tề Điềm Điềm sắp khóc đến nơi: “Đến cả cậu cũng nói không có cách, tớ không biết phải đi nhờ ai nữa.”
“Nghe nói cậu với phó đạo diễn của《Vào hè》khá thân, cậu không đi tìm anh giúp sao?”
Du Yến chỉ là tiện miệng nói lại khiến cho Tề Điềm Điềm bị dọa đến nhảy dựng lên, hệt như bị giẫm phải chân đau, vội thanh minh: “Tớ với anh đâu có thân, cậu nghe ai nói thế.”
“Ồ.” Du Yến không đáp lời cũng không nói gì thêm.
Trước lúc ăn trưa, Cố tiên sinh đột nhiên quay về.
Sau khi tiến vào cửa đem áo khoác đưa cho quản gia, chuyện đầu tiên anh làm chính là dùng trán mình để thử nhiệt độ trên trán Du Yến, phát hiện nhiệt độ như ngày thường, lúc này mới yên tâm chào hỏi với Tề Điềm Điềm.
Tề Điềm Điềm phát hiện, đây là lần đầu tiên cô ta ở gần người đàn ông này như thế.
💬 Bình luận chương