Cố tiên sinh mặc kệ sự truy hỏi của truyền thông, khoan dung điềm tĩnh bước vào trong rạp phim.
Bộ phim vẫn chưa bắt đầu, không khí trong rạp khá náo nhiệt, người dẫn chương trình đang hoạt náo, trên màn ảnh lớn đang chiếu trailer, từ chất lượng của đoạn trailer này có thể nhìn ra sự đầu tư to lớn trong bộ phim này.
Du Yến đang đứng cạnh cửa trò chuyện với Viên Viên, chờ Cố tiên sinh vào sau cô.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản bao nhiêu lần, lại trở thành nơi tập trung nhiều nhà tập thể dục ở khu vực lân cận, cho nên cũng xem như là đã làm được một việc thiện.
Chẳng qua lúc này thời tiết lạnh, rất ít người lên núi tập thể dục.
Du Yến nhìn chiếc xe băng qua Cố gia, lại không ngừng lại, mà tiếp tục chạy lên trước, bất giác hỏi, “Không vào nhà chào bố mẹ một tiếng ư?”
“Chờ ngắm xong cảnh đêm, lại về đây nghỉ ngơi.” Cố tiên sinh giải thích.
Cố tiên sinh làm việc vẫn luôn suy nghĩ kĩ càng, ngắm xong cảnh đêm, có thể về nhà tắm nước ấm, cảm giác thật sự rất tuyệt.
Ngọn núi này không cao, thế đất cũng khá bằng phẳng, xe băng qua đường lên núi hai vòng, đã lên đến đỉnh, trên đỉnh có một đình ngói bằng, còn có ghế để nghỉ ngơi.
Du Yến ngắm nhìn khung cảnh ngoài ô cửa, nhỏ giọng nói: “Bên ngoài hình như rất lạnh.”
Ngoại trừ nơi xung quanh đèn xe, những nơi khác trên đỉnh núi đều không nhìn rõ, xung quanh u tối, gió núi lay động cây cối, phát ra âm thanh xào xạc.
Chiếc xe không tắt động cơ, Cố tiên sinh chỉ tắt đèn xe, đỉnh núi lập tức một mảng tối đen, chỉ nghe anh bảo: “Chờ lát nữa, đảm bảo em sẽ thích.”
Du Yến bán tín bán nghi, mặc áo khoác thật dày, mở cửa bước xuống xe, vừa đứng bên ngoài, một luồng gió lạnh thổi đến khiến cô không nhịn được mà run cầm cập.
Cố tiên sinh cũng mặc áo khoác bước xuống xe, trên tay còn cầm theo tấm chăn lông, ra hiệu cô tiến lên phía trước một chút.
Hai người đi đến băng ghế, Du Yến bị cảnh đêm trước mắt làm cho ngây người.
Xung quanh là những sườn núi thấp, dưới sự bao phủ của màn đêm, hệt như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng mực tàu, hòa cùng màu sắc của đêm đen, mà thành phố rực rỡ ánh đèn ở xa xa, tựa như ảo ảnh phồn hoa thoát ẩn thoát hiện, lơ lửng trong đêm tối, như mộng như ảo.
Cố tiên sinh nói đúng, cô thật sự yêu chết cảnh tượng trước mắt.
“Đẹp quá.” Du Yến cảm thán.
Cố tiên sinh lẳng lặng ngắm nhìn thành phố xa xa, “Chỉ có buổi tối mới có thể nhìn thấy cảnh này.”
“Thành phố hệt như lơ lửng trên không vậy, thần kì quá.”
Du Yến hệt như những người khác, thường xuyên phàn nàn thành phố toàn sương mù, cát bụi, đông nghẹt người lại chưa từng nghĩ đến nó cũng rực rỡ như vậy, hệt như một tòa thành xinh đẹp trên nền trời.
Cố tiên sinh kéo cô ngồi xuống ghế gỗ, trùm chăn lông lên hai người.
Du Yến cười dựa lên vai Cố tiên sinh, “Thoải mái quá, thật là ấm quá.”
Hai người lẳng lặng ngồi yên một lúc song chăn lông tuy ấm, nhưng gió núi quá mạnh, hai người bị gió lạnh thổi một lúc, liền không chịu nổi, chạy về qua để hưởng thụ sự ấm áp.
Không khí lúc này rất tốt, Du Yến không nhịn được bò lên người Cố tiên sinh hôn anh, nói: “Cố tiên sinh, hôm nay là sinh nhật của anh, em không chuẩn bị quà tặng quý trọng, cho nên quyết định tự tặng mình cho anh, anh cảm thấy thế nào?”
Cố tiên sinh ôm cô, đáp: “Món quà này anh rất hài lòng.”
Môi lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau, một lát sau liền nóng bừng cả người, Du Yến ngồi lên “túp liều nhỏ” của anh, vặn eo nói: “Em thấy băng sau khá ổn, hay là chúng ta ngồi thử đi?”
Cố tiên sinh cười đẩy cô ra, hai người lưu loát xuống xe ngồi vào ghế sau, Cố tiên sinh vừa ngồi xuống, Du Yến lập tức bổ nhào qua, thân hình nhỏ nhắn dễ dàng đè lên người anh.
Còn nhân cơ hội diễn tuồng trước mặt anh: “Bên ngoài ngoại ô vắng vẻ này, anh cứ việc la hét, hét đến khàn cổ cũng không ai đến cứu anh đâu.”
Cố tiên sinh không nhịn được ôm lấy cô, học giọng điệu của cô nói: “Anh sẽ không la hét, lát nữa người la hét là em.”
“Ôi, anh bậy quá rồi!” Du Yến vừa chê bai vừa c** q**n áo của anh, sau đó lại nói: “Nhưng em rất thích.”
Gió núi lạnh lẽo vi vu thổi qua, thổi đến chiếc xe không ngừng rung lắc!
Gió núi cũng rất buồn bực: Không liên quan đến tôi!
Lúc hai người về đến Cố gia, đã là ban đêm, người làm ra mở cửa cho họ, phát hiện hai người trong đêm tối lạnh lẽo này vẫn có thể mặt hồng tai đỏ, cả người đầy mồ hôi.
“Lão gia và lão phu nhân đã ngủ rồi, có cần đánh thức họ không?” Lão quản gia cũng ra ngoài đón tiếp họ.
Du Yến vội vàng xua tay, nói không cần.
Tắm rửa xong, ăn khuya xong, Du Yến thoải mái lên giường nằm, không nhịn được ôm lấy Cố tiên sinh nói: “Đêm nay thật là một buổi tối tuyệt đẹp.”
Ý của Du Yến chỉ đơn thuần là nói về việc ngắm cảnh đêm.
“Đúng vậy.” Cố tiên sinh cũng thỏa mãn hồi vị, lòng thầm nghĩ đến chuyện ở trong xe, cô gái nhỏ nhiệt tình như lửa, tham ăn ăn đến hai lần, cảm giác này thật sự là quá tuyệt.
💬 Bình luận chương