Tuy hoàn cảnh của đoàn phim khá tồi tàn nhưng nơi tiếp khách vẫn có, Điền Kì Lễ và ban chế tác tiếp đón Cố tiên sinh vào trong nơi tương đối đường hoàng, đó là nơi thường ngày các diễn viên trang điểm, nghỉ ngơi.
Những diễn viên khác bị Điền Kì Lễ xua ra ngoài, chỉ để lại Du Yến cùng ban chế tác.
Sau khi pha trà xong, Điền Kì Lễ vỗ tay nói với những người kia: “Đến đây, tôi giới thiệu cho mọi người ông chủ lớn đứng sau bộ phim này của chúng ta, Cố Hành Viễn, ông chủ Cố.”
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản , huống gì anh vừa đến liền dẫn Du Yến đi, hôm sau mới đưa về, hành động này ngầm thừa nhận quan hệ giữa bọn họ khiến người trong đoàn phim đều sáng tỏ.
Khó trách Du Yến còn trẻ như thế lại có thể đầu tư được bộ phim lớn như thế, hóa ra thực lực đằng sau còn hùng hậu như thế này.
Chẳng qua Cố tiên sinh vẫn luôn làm việc kín đáo, trước giờ chưa từng truyền ra scandal gì, tuyệt đối là người giữ mình trong sạch.
Mà nay đối với Du Yến lại phô trương như thế, thật sự là muốn cưới cô về nhà ư?
Phần lớn mọi người đều ôm lòng muốn xem kịch hay vây quanh bọn họ, dù sao đi nữa thì cánh cửa nhà giàu không dễ vào, đã không ít ngôi sao bị canh trước cánh cửa này rồi.
Du Yến biết mọi người đang thì thầm bàn luận về quan hệ giữa cô và Cố tiên sinh, chẳng qua chỉ cần không phải quang minh chính đại bàn luận trước mặt cô, thì cô đều sẽ vờ như không biết.
Cố tiên sinh không thể ở lại lâu, hôm sau liền phải về, sau khi anh rời đi hai ngày, con đường trong núi cũng được thông thoáng, giao thông lại như trước, chỉ là tín hiệu vẫn không tốt, mọi người gọi điện thoại vẫn phải thét gào.
Hôm nay, xe tiếp tế lương thực từ trong thành phố đúng giờ đến nơi, chỉ là lần này sau chiếc xe này còn có một chiếc xe lớn, mọi người tiến lại gần xem, bên trong xe là một căn nhà sang trọng, bài trí bên trong vô cùng cao cấp, đến cả phòng bếp và phòng tắm đều có, bố trí bên trong khiến người ta vừa nhìn thấy liền không muốn rời đi.
Điền Kì Lễ tham quan một hồi, cảm giác nói: “Không cần đoán cũng biết đây chắc chắn là tặng cho bà chủ Du của chúng ta rồi.”
Tài xế xác nhận, quả nhiên không sai, là Cố tiên sinh chuẩn bị xe nghỉ ngơi cho Du Yến.
Du Yến nhìn một cái, lập tức bảo Cảnh Hân kéo hành lý vào trong, Cảnh Hân mặt dày nói: “Sô pha phòng khách rất thoải mái, em ngủ ở bên đó.”
Du Yến cưng chiều cô, cũng để cô tự quyết.
Trong xe vô cùng ấm áp, những lúc không quay phim, Du Yến và Cảnh Hân đều ở trong xe, đến cả Điền Kì Lễ đều chạy đến hưởng thụ sự ấm áp này.
Chất lượng cuộc sống được đề cao, cuộc sống trở nên không khó khăn nữa, thời gian hai tháng trôi qua, đoàn phim lại đổi chỗ quay khác.
Trong thời gian này, bố Du ngã bệnh, không quá nghiêm trọng nhưng phải ở lại bệnh viện quan sát, Du Yến sau khi biết được, vội vàng xin phép, về thành phố B thăm bố Du.
Cả đường sợ hãi quay về, sau khi nhìn thấy sắc mặt của bố Du khá tốt, cô mới hết căng thẳng.
“Tuổi tác lớn rồi, chút bệnh vặt vẫn phải có, không cần lo lắng.” Bố Du vui vẻ vỗ tay cô an ủi.
Du Yến ngồi bên giường, dụi đầu vào người bố, làm nũng nói: “Sao có thể không lo chứ, tim của bố yếu ớt như thế, bất cứ chuyện nhỏ này đều là chuyện lớn, bố cảm thấy nơi nào không khỏe phải lập tức thông báo với con, còn nếu con không ở nhà, bố phải lập tức gọi cho Cố tiên sinh, bố nhớ chưa?”
Bố Du gật đầu đồng ý, chờ ông bảo đảm Du Yến đồng ý cho qua.
Bố Du muốn nghe cô kể về chuyện quay phim, Du Yến liền chọn ra những chuyện thú vị, hài hước để kể cho ông nghe, bố Du nghe đến rất vui, sau đó nói với con gái: “Ở bên ngoài quay phim, chắc chắn sẽ cực khổ, những thứ này con không nói, bố cũng biết, hôm qua trò chuyện với Hành Viễn, nói đến tình hình trong núi của con, thằng bé chắc hẳn là đau lòng chết mấy, bố khuyên nó bình tĩnh một chút, con cứng cáp như thế, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì cả, nó quá quan tâm đến con rồi.”
Sau đó bố Du lại nói: “Đứa nhỏ như con, lúc ra đời thầy bói toán nói con là một người có phúc khí, trong đời chắc chắn sẽ có một đại phúc tinh, theo bố thấy, Hành Viễn chắc chắn là phúc tinh của con, có nó ở bên cạnh, hôm nào đó bố đi rồi, cũng sẽ đi rất yên lòng.”
Du Yến nghe đến đây, không nhịn được phản kháng: “Bố, bố vẫn trẻ như thế, sau này nhất định cũng sẽ sống lâu trăm tuổi, đừng hễ chút lại nói lời không may như thế!”
“Được được được, bố không nói, bố chỉ muốn nói với con, Hành Viễn là thật lòng đối tốt với con, con không được phụ lòng người ta, sau này, ít nhận phim lại một chút, danh tiếng chỉ là vật ngoài thân, người nhà mới là quan trọng nhất.”
“Con biết rồi ạ, con nghe lời bố, sau này ít nhận công việc là được.”
Lại gần một tháng không gặp, sau khi hai người về nhà, cơm còn chưa kịp ăn, liền trực tiếp về phòng vận động, Cố tiên sinh cùng cô lăn lộn, đem cô ăn sạch vài lần mới có thể giải tỏa tình ý nhớ nhung trong lòng.
“Còn bao lâu nữa em mới quay xong?” Cố tiên sinh ôm cô vào lòng, nheo mắt cảm nhận nhiệt độ trên người cô.
“Hẳn là cần hai tháng nữa mới quay xong.”
“Lâu thế à?”
“Tiến độ này đã rất nhanh rồi.”
Cố tiên sinh cũng không nói gì, chỉ trực tiếp ôm cô càng chặt hơn.
Người ngoài nhìn vào, Du Yến vẫn là rất bám người, chỉ cần ở bên Cố tiên sinh liền sẽ bám chặt anh, một khắc cũng không rời đi, đi đâu cũng muốn được đi theo, thật sự là muốn thành vật mang bên hông.
Trong lòng Cố tiên sinh rất rõ ràng, anh cũng muốn dính lấy Du Yến như thế, giây phút nào cũng muốn được ở bên cạnh cô, chỉ cần cô hơi rời khỏi tầm nhìn của anh, anh liền cảm thấy không yên lòng, muốn buộc cô bên người, cuộc sống lúc cô ra ngoài đóng phim, đêm tối giường không nệm trống càng trở nên dày vò, vừa nhắm mắt, trong đầu toàn bộ là hình bóng của cô, nghĩ đến nghĩ lui, không cách nào cũng được.
“Bùi Thiếu Hoa nói có một thầy phong thủy, tháng sau sẽ đến thành phố B tọa đàm, đến lúc đó anh ấy sẽ dẫn chúng ta đi cùng, “Cố tiên sinh đột nhiên nghĩ ra chuyện này, nói cho Du Yến biết.
Du Yến nghe xong, có chút lo lắng nói: “Gặp thầy rồi, không biết ông ấy có biết em là trọng sinh quay về hay không nhỉ?”
“Nếu như có thể xem thấu, không phải chứng minh ông ấy càng có bản lĩnh hay sao.”
“Cũng đúng...”
Hôm sau, Dư quản gia chờ lúc cô ăn sáng xong, liền đúng giờ đưa tạp chí giải trí cho cô, Du Yến nhìn tạp chí ông đưa đến, cho rằng có tin tức liên quan đến mình, vừa mở ra xem lại phát hiện có bài báo liên quan đến Tề Điềm Điềm.
💬 Bình luận chương