Dịch: Baileys
Du Yến tỉnh lại, phát hiện bản thân nằm ở ghế sau của một chiếc xe hơi, vì tay bị trói, cho nên tư thế nửa nằm nửa ngồi vô cùng xấu.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản tung tích của bọn họ thì các người cũng không cần về nữa.”
Triệu Thiêm vâng một tiếng, vội vã rời khỏi phòng làm việc, theo Cố tiên sinh nhiều năm như thế, đây là lần đầu tiên anh thấy Cố tiên sinh nổi giận, thật sự là quá dọa người rồi, lòng Triệu Thiêm có chút sợ hãi nghĩ.
Nếu tra không ra tung tích của Du Yến, Cố tiên sinh chắc chắn không chút do dự đem họ khai trừ.
Cố tiên sinh đọc lại tin nhắn trên di động, đó là tin nhắn Du Yến gửi cho anh trong buổi sáng mất tích.
“Chồng yêu dấu, hôm nay quay xong phim em có thể về nhà rồi, anh có phải rất vui không?”
Cố tiên sinh lúc ấy trả lời, “Anh rất nhớ em, chờ em về.”
Sau khi bị buộc chia xa, những ngọt ngào bên cạnh này kia hóa thành một lưỡi dao sắc bén, từng dao một rạch vào lòng anh, khiến tim anh chảy máu đầm đìa, mỗi lần nghĩ đến cô, lại bị rạch thêm một nhát, đến cả hô hấp cũng trở thành một chuyện dày vò đau đớn.
Anh chỉ có thể thầm cầu nguyện: “Tiểu Yến, em phải bình an, anh sắp đến cứu em rồi.”
Lần này Kỷ Hải vừa xuất hiện liền bắt cóc Du Yến, rốt cuộc cậu ta muốn làm gì?
Biết rõ Du Yến hận mình đến tận xương tủy, vẫn kiên trì muốn đưa người đi, vì gì chứ? Chẳng lẽ lại muốn lần nữa ép Du Yến hít m* t** ư?
Cố tiên sinh bị suy nghĩ của mình dọa sợ, nhưng anh rất nhanh liền phủ định suy nghĩ này, không thể, Kỷ Hải hẳn sẽ không ngốc như thế, cậu nhất định cũng sẽ biết được, thời gian bắt cóc Du Yến càng lâu, khả năng bị phát hiện càng lớn, cho nên Kỷ Hải chắc chắn sẽ trong khoảng thời gian ngắn làm chuyện mình muốn làm.
Chuyện Kỷ Hải muốn làm chính là gì đây? Chuyện này rất dễ đoán, cậu ta cố chấp với Du Yến như thế, điều muốn làm nhất chắc chắn là muốn bên cạnh cô.
Kiếp trước Du Yến sau khi chết đi, cậu ta không phải còn đuổi đến trước mộ cô tự sát hay sao?!
...
Nghĩ đến chuyện này, sắc mặt Cố tiên sinh chợt trắng bệch, tự sát!!!
Đây tuyệt đối là ý nghĩ điên rồ, nhưng Kỷ Hải vốn là một kẻ điên, có chuyện gì mà cậu ta không làm được chứ? Kiếp trước cậu ta vì đuổi theo Du Yến mà ở trước mộ cô tự sát. Kiếp này, cậu ta biết khối phong thủy bảo địa kia, vì ở bên cạnh Du Yến, chắc chắn sẽ dám tự sát lần nữa.
Cho nên vốn dĩ sẽ không bắt cóc để đòi tiền chuộc, vì mục đích cuối cùng chính là muốn đồng quy vu tận với Du Yến.
Phân tích như thế, cả người Cố tiên sinh đều đứng ngồi không yên, anh rất muốn nói với mình, Kỷ Hải sẽ không điên như thế, nhưng đáy lòng lại có một giọng nói với anh, Kỷ Hải là người điên cuồng như thế.
Cố tiên sinh cầm di động, chuẩn bị gọi điện lại phát hiện ra tay cầm điện thoại của mình đang không ngừng run, cố gắng vài lần mới gọi điện được.
“Anh Hoa, nói cho em biết thầy phong thủy đang ở đâu? Em muốn lập tức gặp ông ấy.”
Du Yến tuy từng nhắc cho anh biết sự tồn tại của mảnh đất ấy nhưng lại không nói rõ vị trí, đoán rằng đến cả cô cũng không biết rõ, bây giờ biết vị trí kia cũng chỉ có mỗi Kỷ Hải, có lẽ còn có vị thầy phong thủy chưa từng gặp mặt kia cũng biết chỗ đó.
Bùi Thiếu Hoa rất nhanh liền giúp anh tìm địa chỉ của thầy phong thủy, Cố tiên sinh sớm đã cho người chuẩn bị xong trực thăng, sau khi có địa chỉ liền xuất phát tìm người.
Bây giờ đối với Du Yến mà nói, thời gian chính là sinh mệnh, anh nhất định phải đuổi kịp Kỷ Hải đến mảnh đất kia trước, tìm được bọn họ.
💬 Bình luận chương