“Chồng yêu dấu, lưng em đau, anh đến đây giúp em xoa bóp đi...”
Giọng nói ngọt ngào truyền từ loa điện thoại, hệt như có một sợi lông vũ khẽ v**t v* n** m*m m** nhất trong lòng anh, đến cả linh hồn cũng vì thế mà run rẩy.
Cố tiên sinh đặt điện thoại xuống, dẹp tài liệu sang một bên, đứng dậy bước vào phòng tắm, sau khi vào phòng phát hiện Du Yến không có ở trong, liền nghe thấy giọng nữ truyền từ phòng tắm.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản dục lâu như thế, sự đói khát của Cố tiên sinh đã trở thành động không đáy, mới làm một lần sao có thể thỏa mãn được nhu cầu của anh.
Đêm xuân chỉ mới vừa bắt đầu thôi...
Chuyện Du Yến bị bắt cóc, dưới sự trấn áp của Cố tiên sinh, truyền thông không đưa tin, cho nên phần lớn mọi người đều không biết cô vừa trải qua khoảnh khắc sinh tử, đến bố Du cũng bị giấu đi, lúc Du Yến gọi điện hỏi thăm sức khỏe ông, ông vẫn vui vẻ bảo Du Yến qua đây ăn rau xanh do ông và thím Lưu đích thân trồng ra, Du Yến cũng luôn miệng đồng ý.
Sau khi chuyện giấu việc kết hôn của Du Yến bị tung ra hai tháng, Du Yến cuối cùng cũng xuất hiện trước giới truyền thông, mà phương thức cô gặp mặt truyền thông cũng khá phô trương, cô đồng ý tham dự một buổi tiệc từ thiện, mà người cùng cô đến dự, chính là chồng cô – Cố Hành Viễn – Cố tiên sinh.
Trước khi xuống xe, Cố tiên sinh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Du Yến, bất giác nắm tay cô hỏi: “Em rất khẩn trương ư?”
Du Yến lắc đầu, hít sâu một hơi, nói: “Không phải, em rất hưng phấn.”
Nháy mắt với anh, Du Yến nói: “Có thể cùng anh quang minh chính đại trước mặt công chúng, đây vẫn là lần đầu tiên, khó tránh khỏi có chút kích động, trước đây lo lắng quá nhiều, giấu giếm quá nhiều, giờ đây quay đầu nhìn lại, bản thân của lúc ấy thật sự là quá ngốc nghếch.”
Cố tiên sinh đưa tay vẹo má cô, cười nói: “Không ngốc.” Trong mắt anh, bất kể lúc nào, bất kể trạng thái nào, Du Yến đều rất đáng yêu.
Du Yến cong mắt cười, nụ cười còn rực rỡ hơn ánh đèn trước thảm đỏ, nắm tay Cố tiên sinh nói: “Thế xuống xe thôi, nam thần của em.”
Cửa xe vừa mở ra, Cố tiên sinh bước một bước xuống xe, sau khi ung dung đứng dậy, liền lịch thiệp khom lưng đưa tay về hướng người trong xe.
Từ giây phút xuất hiện trước tầm mắt của truyền thông, mỗi cử chỉ của Cố tiên sinh đều được máy quay, máy chụp hình phóng to vô số lần, hành động đưa tay vào trong xe của anh lập tức kích động đến giới truyền thông, mọi người không hẹn cùng lúc hít sâu, chờ đợi người bên trong xuống xe.
Một đôi giày cao gót xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, sau đó là một đôi chân xinh đẹp, lúc Cố tiên sinh đưa tay dìu cô xuống xe, cuối cùng dáng người yêu kiều của Du Yến ưu nhã xuất hiện trước mắt mọi người.
Ánh đèn flash lập tức chớp nháy, các khán giả đứng bên cạnh xem náo nhiệt liền bạo phát hò hét không ngừng.
Hai người cùng nhau xuất hiện khiến truyền thông trở không kịp tay, lại cảm thấy rất hợp tình hợp lý.
Thảm đỏ của tiệc tối nay không dài, lại có rất nhiều truyền thông tụ tập, hai người nắm chặt tay nhau, ung dung bước đi trên thảm đỏ, Cố tiên sinh vẫn giữ vẻ mặt vân đạm phong khinh, dáng vẻ lịch thiệp ngời ngời, Du Yến lộ rõ tâm trạng rất tốt, trên mặt từ đầu chí cuối đều mang theo nụ cười ngọt ngào, lúc bị truyền thông gọi lại còn rất phối hợp kéo Cố tiên sinh, để mọi người chụp đến đủ, chỉ là có người đặt câu hỏi, cô liền cười xua tay, tỏ ý không tiếp nhận phỏng vấn.
Một người ôn nhuận như ngọc khí chất bất phàm, một người xinh đẹp tuyệt sắc rung động lòng người, hai người đứng cạnh nhau, thật sự là vô cùng đẹp đôi.
Lúc di chuyển, hai người liếc mắt đưa tình, động tác ân ái đều dễ dàng tiêu diệt một đống film.
Lúc bước lên bậc thang, Du Yến bước hụt một nhịp, suýt nữa mất cân bằng, Cố tiên sinh nhanh tay lẹ mắt, lập tức ôm cô vào lòng, tránh để cô lúng túng ngã xuống.
Du Yến vô tội nhìn anh nói: “Em không định vờ ngã.”
Cố tiên sinh cười khẽ, “Anh biết, chỉ là dây giày của em bị lỏng thôi.” Sau đó anh điềm tĩnh quỳ một chân xuống, đưa tay giúp cô cài lại dây giày.
Màn này lập tức càng thu hút nhiều ống kính hơn, có người còn không kiêng kỵ huýt sáo.
Du Yến xấu hổ đỏ mặt, lúc Cố tiên sinh giúp cô cài xong liền kéo anh đi, sau đó bước lên bậc thang, tiến vào trong đại sảnh.
Đây chỉ là một chi tiết nho nhỏ phát sinh ngoài dự tính, không nghĩ đến hôm sau truyền thông đưa tin về họ đều không hẹn cùng đăng tấm ảnh đó lên.
Vừa mới công khai quan hệ, hai người liền trước mặt công chúng hung hăng show ân ái, thật sự khiến chó độc thân bọn họ đều chịu mười nghìn vết thương.
Lúc này, mọi người đều không biết, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
Sau khi công khai quan hệ, Cố tiên sinh lập tức trở thành người cuồng khoe vợ ban đầu dùng Weibo chỉ để anh chụp cho đủ, cô cũng rất hưởng thụ cảm giác được làm người mẫu duy nhất của Cố tiên sinh.
Đỗ Phi Phi trong lúc nói chuyện điện thoại với Du Yến, cảm khái nói: “Hóa ra Cố tiên sinh lại là người ham hư vinh thế này, thật là nhìn lầm rồi, chẳng qua tốt xấu gì anh cũng là người nổi tiếng, cũng xem như là làm công tác PR giúp em.”
Trong lòng Du Yến vô cùng ngọt ngào nhưng vẫn cứng miệng nói: “Chị nói nhảm gì thế.”
Đỗ Phi Phi thở dài, hỏi: “Em thật sự suy nghĩ xong rồi?”
“Ừm, em dù sao cũng là người đã có gia đình, cả ngày quay quảng cáo, thật sự quá lãng phí thời gian, thật ra chỉ cần đóng phim thật tốt, danh tiếng cũng có thể được đề cao.”
“Em từ chối đại diện quảng cáo là muốn dành thời gian cho gia đình ư?”
“Vâng, em phát hiện em càng lúc càng không thể rời xa Cố tiên sinh được rồi.”
Đột nhiên phải ăn cẩu lương, Đỗ Phi Phi liền rất muốn gác máy, “Em giảm ít công việc rồi, có nghĩa là chị cũng không có việc làm, em có người bao nuôi mà chị lại uống gió đông bắc à, làm sao đây?”
“Công ty có nhiều nghệ sĩ có tiềm năng thế kia, muốn mấy người đều tùy chị chọn cả.”
Đỗ Phi Phi nghe đến đây, vội vàng tạ chủ long ân, chỉ cần có công việc, cô không để ý việc dẫn thêm vài người.
Ý muốn giảm ít công việc của Du Yến xuất hiện sau khi cô cùng Cố Vi trò chuyện, chỉ là trước đây cô ít nhiều có chút do dự, nhưng sau khi trải qua hoạn nạn sinh tử, cô liền nghĩ thông, cuộc đời có thể rất dài nhưng cũng có thể rất ngắn ngủi, trước kia cô bận rộn chạy theo danh tiếng, thật ra đó chỉ là khói mây mà thôi, những thứ ấy so với người yêu nhất căn bản không đáng để nhắc đến.
...
Trong giải Chuông Vàng của Đài Loan vào tháng tư, đoàn phim《Vào hè》nhận được khá nhiều giải thưởng, có vài hạng mục giải lớn đều nhận vào tay, trong đó Viên Viên lần nữa vinh dự nhận giải ảnh hậu, lại nổi tiếng thêm lần nữa.
Du Yến không có tác phẩm để tranh giải nhưng cô lại được mời đến dự với vai trò khách mời trao giải, trùng hợp là giải cô trao lại là giải ảnh hậu.
Sự kiện này tựa như dự báo cho cô điều gì đó.
Thời gian này, bộ phim chiến tranh Du Yến đóng vai chính cũng chiếu trong lúc này, bộ phim phá vỡ toàn bộ kỉ lục của các phim truyền thống, sử dụng thủ pháp đặc biệt để tường thuật lại sự bi thảm của chiến tranh, nhận được sự đồng cảm sâu sắc từ khán giả.
Sau khi bộ phim công chiếu, luôn đứng đầu trong bảng xếp hạng, kỉ lục phòng vé không ngừng đổi mới, Du Yến đồng thời nhận được nhiều danh tiếng hơn, cô thân là chủ đầu tư, cũng không chê lợi nhuận thu về liên tục.
Sau khi hưởng được quả ngọt khi bắt đầu, trên chặng đường làm người đầu tư của Du Yến càng đi càng xa.
Lại là một năm của giải Kim Quyển Bách Hoa, năm ngoái Du Yến mất đi giải nữ chính xuất sắc nhất, khó tránh đi chút thất vọng, trải qua một năm rèn giũa, cô càng thêm thành thục, cũng càng ung dung điềm tĩnh hơn, phóng khoáng ngồi ở ghế khách mời, trên mặt mang theo nụ cười chờ nhận giải.
Bây giờ máy quay đang chiếu về vài diễn viên đang cùng nhau tranh giành nhận giải nữ chính, Du Yến được quay toàn màn hình, hệt như dáng vẻ mà Cố tiên sinh đăng trên Weibo, ba trăm sáu mươi độ xinh đẹp không góc chết.
“Giải nữ chính xuất sắc vinh dự thuộc về...Du Yến!”
Thời điểm khách mời trao giải đọc tên cô, thế giới trong lòng Du Yến trở nên vô cùng tĩnh lặng.
Vì giây phút này, cô đã đợi quá lâu rồi, cô thậm chí dùng thời gian hai kiếp để cố gắng, cuối cùng mới đạt được trình độ này.
Giây phút cầm giải thưởng sáng lấp lánh ấy, cô thậm chí có cảm giác đang đứng trên đỉnh cao.
Không có bài phát biểu cảm ơn dài dòng, khóe mắt cô chảy ra một vệt lệ, nói một câu, “Cảm ơn người tôi yêu, Cố Hành Viễn – Cố tiên sinh.”
Cảm ơn anh đã cho linh hồn cô có cơ hội sống lại, cảm ơn sự dịu dàng, khoan dung và cưng chiều của anh, cảm ơn tình yêu tuyệt vời nhất mà anh đã đem đến...
Cảm ơn anh, còn nữa...em yêu anh!!!!
💬 Bình luận chương