Bố của Dư quản gia lão quản gia, từ lúc trẻ đã làm quản gia ở Cố gia, sau khi ly hôn liền dẫn theo Dư quản gia còn nhỏ xíu vào Cố gia ở.
Lúc nhỏ Dư quản gia rất nghịch ngợm, không nghe lời, nghịch những trò quỷ khiến mọi người đau đầu, sau đó ông bà chủ nhà họ Cố sinh tiểu thiếu gia, Dư quản gia liền có đối tượng để nghịch ngợm, vẫn thường nhân mọi người không để ý liền nghĩ cách giày vò tiểu thiếu gia, khiến cho bố mình suýt nữa bệnh tim.
Chật vật học xong tiểu học, bố anh vội đưa anh ra nước ngoài.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản , trưng đôi mắt vô tội quét xung quanh, ánh mắt đó khiến nội tâm của Dư quản gia rất ngứa ngáy, thật sự muốn bất chấp tất cả đi xoa đầu cô.
Nhưng cô chủ thường không ở nhà, cho nên cơ hội nhìn thấy trợ lý của cô càng hiếm hoi hơn.
Dư quản gia thầm nghĩ, thỏ con này thật sự phù hợp với lý tưởng của anh.
Ngày suy nghĩ, đêm sẽ mơ, có một đêm, Dư quản gia thật sự mơ thấy ở cùng thỏ con, vui vẻ đuổi nhau trên thảo nguyên xanh mướt, hai người anh đuổi em em đuổi anh, tiếng cười không ngớt, đến khi anh đuổi kịp thỏ con, đến lúc anh đè cô ngã xuống bãi cỏ thì chợt tỉnh dậy.
Giở chăn lên liền phát hiện trên ga giường có một bản đồ lớn! Dư quản gia đỏ mặt, ngã nhào lên giường vờ chết.
Buổi sáng hôm nọ, Dư quản gia vừa rửa ra giường, vừa nghĩ đến thỏ con trong mơ, khóe môi không nhịn được nở ra nụ cười.
Dư quản gia phát hiện, bản thân hình như đang mơ mộng xuân...
Sau đó, cô chủ đột nhiên đổi tính, thái độ đối với Cố tiên sinh càng lúc càng tốt, cũng càng lúc càng ám muội.
Nhìn nụ cười càng xuất hiện nhiều trên môi Cố tiên sinh, Dư quản gia lẳng lặng ở bên, thuận nước đẩy thuyền, tranh thủ để bọn họ đến với nhau.
Cô chủ cả ngày không ở nhà trở thành cô chủ luôn ở nhà, người được lợi lớn nhất là Cố tiên sinh, ngoài ra còn có Dư quản gia, vì cô chủ thường ở trong nhà, nên thân là trợ lý của cô, thỏ con cũng thường xuất hiện ở Cố gia, Dư quản gia cũng có nhiều cơ hội tiếp cận người ta hơn.
Chẳng qua, ban đầu trong lòng anh cũng khá do dự, đấu tranh hồi lâu, dù sao tuổi tác của hai người cách nhau quá nhiều, thỏ con thậm chí còn rất lễ phép gọi anh là chú, điều này khiến anh có chút không nhẫn tâm xuống tay.
Cho dù không thể xuống tay, Dư quản gia vẫn theo bản năng đối tốt với thỏ con, còn lén lút chuẩn bị thức ăn ngon cho cô ăn, còn nhớ được những món ăn cô yêu thích, lúc cô đi lại không tiện còn lái xe đưa cô đi.
Cô chủ của Dư quản gia cũng là một người tinh ranh, cô rất nhanh liền phát hiện ra tâm tư của Dư quản gia, nhưng cô cũng không cấm cản, chỉ là cảnh cáo anh có thể theo đuổi thỏ con nhưng không được phép ép cô.
Có lời cảnh cáo này, Dư quản gia dường như ăn định tâm hoàn, anh cảm thấy nếu như mình không ra tay nữa, thì bản thân cũng sẽ xem thường mình mất.
Trước khi hạ quyết tâm theo đuổi thỏ con, Dư quản gia còn rất hiếu thuận gọi điện cho lão quản gia báo tin mừng: Con trai bố đã nhìn trúng một cô gái, chuẩn bị theo đuổi cô ấy, tìm con dâu bố.
Lão quản gia hưng phấn suýt nhảy cẫng lên, vội vàng chỉ thị: Dốc hết lòng mà theo đuổi, nhà cửa ô tô gì đó đều có thể tặng, chỉ cần phải giữ người về đây!
Dư quản gia nghe lệnh, gác điện thoại liền theo đuổi người ta.
Tuy mùa xuân của anh đến hơi trễ, nhưng tốt xấu gì cũng đã xuất hiện rồi! Dư quản gia xắn tay áo, vội đuổi theo bước chân của thỏ con vừa đặt chân vào trong vườn hoa mùa xuân.
💬 Bình luận chương