Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần thì được cuồng phong vòng quanh, cuốn tới cửa ra, còn những người tham dự thí luyện khác thì bị phong bạo làm cho phải rời khỏi.
Lẽ ra họ đều phải phẫn nộ, nhưng không thấy ai phẫn nộ, mà chỉ có vẻ không thể nào tin nổi.
" Bạch Tiểu Thuần tu luyện công pháp gì, mà người đá lại chủ động đưa hắn ra tới cửa?"
"Điều này sao có thể..."
"Trong thí luyện màu đỏ, hắn bơi tới đây, vào thí luyện màu cam, lại được người đá tương trợ, người này có lai lịch gì!"
Ngôi sao đại biểu cho Bạch Tiểu Thuần từ từ bay lên, từ cầu vồng màu cam thăng lên tới cầu vồng màu vàng, cùng đứng với mấy ngàn ngôi sao ở đó!
Chứng minh Bạch Tiểu Thuần đã lọt vào top năm ngàn!
Việc này đưa tới chấn động, càng làm cho thêm nhiều người nữa bỏ điểm cống hiến để đi mỗi lần người ta đi về phía trước, đều là đúng lúc bàn ủi lại rung lên, thì sẽ giảm thiểu được khả năng bị phỏng xuống tới mức thấp nhất.
Cửa ải này còn được coi là cửa ải kiểm tra trình độ linh mẫn của linh thức tu sĩ, nếu nó đạt được tới mức nhất định, độ khó của cửa ải sẽ giảm xuống.
Từ xưa tới nay, không có ai ở chỗ này... dựa vào sức lực cơ thể, mặc kệ chấn động, cắm đầu mà chạy như Bạch Tiểu Thuần...
" Bạch Tiểu Thuần... Hắn... Hắn..."
"Người này quả thực là thứ hiếm thấy... Không đi đường bình thường a..." Người bên ngoài đều cổ quái quay sang nhìn nhau, Bạch Tiểu Thuần chẳng khác gì con thỏ bị đốt mông, vừa kêu thét, vừa điên cuồng mà chạy, những tiếng kêu thét của hắn… làm người nghe đều mặt mày đặc sắc.
"Thí luyện cái gì, khảo nghiệm cái gì, là chống bị phỏng thì có, bỏng chết ta!"
"Người ta qua bằng cách nào vậy, chắc không chạy được như ta đâu, nhất định là vừa khóc vừa chạy qua, không chừng là bò qua đấy!" chỉ qua một nén nhang, Bạch Tiểu Thuần đã vượt qua được bảy phần mười...
"Hừ hừ, Bạch Tiểu Thuần thực là lợi hại a." Bạch Tiểu Thuần vui vẻ.
"Khoan khoan, bàn chân nong nóng thế này, cũng thực là thoải mái."
Đám người bên ngoài ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần.
"Nếu để cho hắn đi qua, thì thực là không có thiên lý!!" có người giận dữ lên tiếng.
"Chết tiệt, sao cửa này qua nhanh thế nhỉ, không phải là bảo cửa này kiểm nghiệm chịu đựng chấn động sao..."
Bạch Tiểu Thuần đã chạy qua được chín phần mười, đã sắp tới đích. Song hắn bỗng cảm thấy có chỗ không đúng.
"Ủa, cái bàn ủi đâu rồi?" Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc.
Cự nhân rèn sắt có vẻ cảm thấy quá trình rèn đã hoàn thành, nên kìm sắt kẹp bàn ủi cắm thẳng vào ao nước đen.
"Ha ha, làm nguội rồi!"
"Sắp làm nguội rồi, Bạch Tiểu Thuần thực là không may, gặp ngay lúc làm nguội!"
"Mười lần mới gặp một lần làm nguội, lại bị Bạch Tiểu Thuần gặp phải, vận khí tốt thực!" nhiều người hả hê.
Bạch TIểu Thuần cũng đã nhìn ra vấn đề, nhưng hắn không phản ứng kịp.
"Đừng..." Bạch Tiểu Thuần vội chạy ngược lại, nhưng hắn còn cách mũi bàn ủi quá gần, mới chạy được mấy bước, ngọc bội truyền tống còn không kịp lấy ra, đã bị nhúng thẳng vào ao nước đen cùng với cái bàn ủi, tiếng kêu thảm thiết im bặt.
💬 Bình luận chương