Truyền Phú nói xong bèn lấy từ trong áo ra một sấp tiền giấy thật dày:
- Tổng cộng là một trăm hai mươi quan. Trong đó tám mươi quan là trả tiền mượn nhà sư phụ, bốn mươi quan là tiền lãi tháng này.
Trần Khác rút ra một tờ tiền mới tinh, cẩn thận vuốt phẳng. Thế giới này sớm đã phòng ngừa tiền giả, dùng một loại giấy thượng đẳng có màu vàng nhạt để in tiền. Trên tờ tiền có nhiều họa tiết phức tạp và giá trị của tờ tiền được in bằng hai màu đỏ và đen. Ngoài ra còn có văn tự của các cửa hiệu, kí tự của các gia đình kín đáo viết lên để ghi nhớ. Trên một tấc vuông của tờ tiền, có thể nói là tốn biết bao tâm tư, không thể không thừa nhận, trình độ in ấn của thời đại này, rất khó bị tham gia cạnh tranh.
Nói trắng ra, Trần Khác không chỉ không có quyền bán rượu. Ngay cả quyền ủ rượu ở nhà cũng không có. Chỉ có điều, ở niên đại này, người có tiền thường ủ rượu ngon trong nhà. Quan phủ không thể quản lý nổi, cũng chỉ đành mặc kệ.
- Liệu ông ta có đáp ứng không?
Truyền Phú hỏi.
- Y sẽ đáp ứng.
Trần Khác thản nhiên nói:
- Ngươi phải cho y hiểu được hai điểm. Giấy phép tuy khó lấy, nhưng huyện này còn có hai nhà. Y không hợp tác cùng chúng ta, chúng ta sẽ đi tìm nhà kia.
- Vậy thì ngày chết của y đã đến.
Truyền Phú gật đầu nói.
- Đúng vậy.
Trần Khác vuốt cằm nói:
- Hơn nữa, chúng ta sẽ không tham lam, chỉ cần bốn phần lợi nhuận của y mà thôi..
- A…
Truyền Phú có chút không phục nói:
- Sư phụ, sao phải để cho y kiếm hết lợi nhuận. Chúng ta cứ đợi một thời gian, đợi đến khi thời gian mãi phác đến, chúng ta đưa ra giá tiền cao, đoạt lấy giấy phép của y là được.
- Kiếm tiền như vậy rất vất vả.
Trần Khác nở nụ cười giảo hoạt nói:
- Hơn nữa, nhà của ta vốn theo dòng dõi thư hương, không được dính đến hơi tiền.
Dừng một chút, hắn vẫn không kìm nổi giữ vẻ thần bí nói:
- Việc buôn bán vĩnh viễn là người dưới làm, người trên hưởng. Mặc kê ai là ông chủ, đều phải kiếm tiền cho ta.
Bí mật nằm ở việc men rượu. Rượu trái cây không thể dùng nguyên rượu lên men rượu mới. Mỗi lần ủ một vại, đều cần đủ men rượu. Trần Khác đã đem khu nhà phía đông cải tạo thành nơi chế men rượu. Cái kỹ thuật then chốt này, hắn sẽ không truyền cho bất cứ ai. Cho nên, Lý Giản kia muốn ủ rượu, phải đến chỗ hắn mua men rượu. Cho nên muốn rời khỏi hắn, nửa bước cũng khó đi. Không sợ y đùa giỡn trò gì.
💬 Bình luận chương