Edit: Mây
(1) Phiên ngoại Thẩm Hành Chu:
Từ nhỏ Thẩm Hành Chu sống ở trong một gia đình thư hương nghiêm khắc, thế giới đều là hai màu trắng đen.
Nửa đời trước của anh, màu sắc duy nhất trong cuộc đời, có lẽ chính là em gái nhỏ vô cùng xinh đẹp vừa chào đời ở nhà hàng xóm bên cạnh.
Sau đo, em gái nhỏ lớn lên.
Cô sẽ gọi bố mẹ.
Sẽ gọi anh trai.
Sẽ đi bộ.
Lúc anh đến Phó gia đi theo ông cụ Phó học thư pháp, em gái nhỏ đi đường còn lảo đảo kia, luôn là thích cong đôi mắt long lanh, gọi anh là anh trai, cho anh ăn kẹp.
Tuy rằng Thẩm Hành Chu không hề thích ăn đồ ngọt một chút nào.
Nhưng chỉ cần là em gái nhỏ cho anh ăn, anh sẽ cảm thấy, cho dù có là thuốc độc, anh cũng có thể ăn hết mà mặt không đổi sắc.
Hoàn toàn không đành lòng nhìn thấy biểu cảm mất mát xuất hiện trên khuôn mặt nhỏ của cô.
Nụ cười ngọt ngào của cô, vẫn luôn là động lực để cho Thẩm Hành Chu kiên trì đi tiếp.
Vốn dĩ Thẩm Hành Chu cảm thấy mình là người thừa kế gia đình này, áp lực học tập nặng nề như vậy hẳn là chuyện hiển nhiên, dù sao thì bố cũng đi theo con đường như vậy, vì sao anh lại không được.
Chỉ là, con đường này có mệt mỏi như thế nào, có khó khăn bao nhiêu, có cô độc đến mức nào, Thẩm Hành Chu cũng là người rõ ràng hơn bất kỳ ai.
Nhưng từ trước đến nay lại chưa từng sinh ra bất kỳ ý nghĩ phản kháng nào.
Anh là người uyên bác, ôn hòa, giống như là một công tử nhẹ nhàng thời cổ đại, học được cách che giấu cảm xúc của mình, có đôi khi như là phiên bản thứ hai của bố anh vậy.
Cho đến khi Thẩm Hành Chu nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt của cô gái nhỏ càng ngày càng ít.
Một cô bé ngây thơ và tinh khiết như thiên thần như vậy, cũng đang mấy ngày thì chắc là Tần Trăn cũng sẽ muốn ly hôn với Tiếu Trầm Nguyên.
Tiếu Trầm Nguyên cũng biết được tính tình của mẹ mình như thế nào, cố gắng tránh để cho hai người ở chung với nhau.
Nhưng mà lần này mẹ Tiếu tức giận, thật sự không phải là vì chuyện của Tần Trăn.
Tần Trăn chớp chớp mắt, đè thấp giọng: “Còn không phải là vì ông bố chồng phong lưu của tôi sao, nghe nói gần đây lại bao nuôi một cô gái trẻ nào đó, cũng đã đưa về nhà, nghe nói có thai, bố chồng tôi cảm thấy mình đã tìm được tình yêu đích thực, ồn ào muốn ly hôn.”
“Ồ……” Bà Thương nói thẳng không cố kỵ, “Ông Tiêu thật là…… Càng già càng dẻo dai.”
Phó Ấu Sanh cũng cho là đúng.
Nếu như cô nhớ không lầm, bố của Tiếu Trầm Nguyên ông Tiêu năm nay cũng đã sáu mươi tuổi.
“Sau đó thì sao?”
Tần Trăn buông tay: “Sau đó chồng tôi đi điều tra một chút, phát hiện ra đứa bé ki cũng không phải của bố chồng tôi, lập tức đuổi cô gái trẻ kia ra khỏi nhà.”
“Lúc ấy bố chồng tôi cũng khóc.”
“Vô cùng thê thảm.”
Nói xong, cô ấy lắc đầu.
Đương nhiên, thảm hại hơn chính là mẹ chồng cô ấy.
Cho nên trong khoảng thời gian này, Tần Trăn cũng không chọc giận bà ấy.
Bỏ nhà đi cũng là Tần Trăn tự mình đi đón bà ấy từ khách sạn về nhà, lúc ấy Tiếu Trầm Nguyên đang đi công tác ở nước ngoài .
Quan hệ mẹ chồng nàng dâu vì thế mà dịu hơn rất nhiều.
Sau khi Tần Trăn nói xong, không nhịn được cảm thán một tiếng: “Đều là lãng tử quay đầu kết hôn sinh con, nhưng bố chồng cậu thành thật hơn nhiều, vẫn luôn đi theo bên cạnh mẹ chồng cậu.”
“Khó trách mẹ chồng tớ nhìn thấy Ân phu nhân thì luôn tức giận.”
“Thật ra bà ấy cũng chỉ là quá hâm mộ mà thôi.”
Bà Thương: “Mẹ chồng cô cũng là một người đáng thương.”
Tần Trăn: “Nhưng mà hình như gần đây bà ấy có dấu hiệu đã suy nghĩ thông suốt.”
“Cũng coi như là một chuyện tốt đi.”
Nếu cô là mẹ chồng mình mà nói, ngay từ lần đầu tiên bố chồng ngoại tình, thì đã trực tiếp người đi rồi.
Ngoại tình và bạo hành gia đình, có lần đầu tiên thì cũng sẽ có vô số lần nữa, cho nên là không thể tha thứ.
Phó Ấu Sanh thấy đề tài ngày càng nặng nề, cười nói: “May mắn Tiêu Trầm Nguyên không giống ông Tiêu, rất chung tình.”
Tần Trăn cũng đồng tình.
Nếu như không chung tình, thì làm sao có thể vì cô, suýt chút nữa cắt đứt với người nhà.
Cũng đả động đến cô ấy.
Nhưng mà, tương lai ai biết được.
Quý trọng hiện tại đi.
Mọi người cùng nhau nhìn bọn trẻ chơi đùa, cong miệng cười.
Ngoại trừ bọn họ ra, mấy người anh em Bùi Tự, Thịnh Chiêm Liệt cũng đều đã kết hôn, chẳng qua hôn nhân của bọn họ đều là liên hôn thương nghiệp, quan hệ vợ chồng giống nhau, lần này đến nhà Ân Mặc tham gia tiệc sinh nhật của công chúa nhỏ, không dẫn vợ đi theo, chỉ dẫn theo con cái.
Đương nhiên, đây là một bữa tiệc nhỏ.
Buổi tối, Ân gia muốn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật chính thức cho công chúa nhỏ.
Không chỉ mời mấy người bọn họ.
Còn có người trong giới kinh doanh.
Tuy nhiên.
Ban ngày công chúa nhỏ của bọn họ chơi rất vui vẻ.
Ân Ý Nùng chơi mệt mỏi, xách công chúa váy như hoa hồ hiệp, nhào về phía mẹ mình.
Phó Ấu Sanh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp và trắng nõn của con gái, dùng khăn giấy lau mồ hôi cho cô bé: “Hôm nay có vui không?”
Đôi mắt của công chúa nhỏ cong cong: “Vui ạ.”
Còn nhận được rất nhiều quà.
Bà Thương cố ý trêu chọc cô bé: “Cháu thích quà của anh trai nào tặng nhất?”
Công chúa nhỏ không mắc lừa: “Đều thích ạ.”
Chỉ cần là tâm ý của mọi người, cô bé đều thích.
Dáng vẻ nhỏ nhắn còn thơm mùi sữa, nhưng lại làm cho bà Thương không chịu nổi.
Ôm công chúa nhỏ lên ngồi trên đầu gối mình, cho cô bé ăn một miếng bánh quy nhỏ: “Cháu cảm thấy anh Thương Lâm nhà dì như thế nào, sau này có muốn làm con dâu của dì không?”
Công chúa nhỏ bây giờ còn nhỏ, nhưng cũng biết con dâu có nghĩa là gì.
Chính là giống như bố mẹ vậy.
Cô bé nghiêm túc nói: “Anh Thương tuy rằng rất tốt, nhưng Nùng Nùng còn nhỏ, chỉ sợ không thể làm con dâu của dì được.”
Phụt.
Giọng nói đáng yêu quả thật đã chọc cười những người lớn ở đây.
Thương Lâm là con thứ hai của Thương Tông, còn lớn hơn Tiểu Ma Vương gần hai tuổi.
Lúc này đã là dáng vẻ của thiếu niên.
Nghe thấy mẹ mình trêu chọc Tiểu Nùng Nùng, có chút bất đắc dĩ.
May mắn là Tiểu Nùng Nùng thông minh, nếu không hôm nay hai người bọn họ hai cái liền phải thành trò đùa của những người lớn vô lương ở đây.
Bà Thương không nhận thua, dỗ dành cô bé nói: “Vậy thì chờ Nùng Nùng lớn lên một chút, lại làm con dâu của dì?”
“Trong nhà dì có rất nhiều trang sức sáng lấp lánh, sau này đều làm sính lễ cho Nùng Nùng, có được không?”
Tiểu Nùng Nùng giống Phó Ấu Sanh, vô cùng thích trang sức sáng lấp lánh xinh đẹp.
Lúc này trên mái tóc đen nhánh mềm mại dày của Nùng Nùng, cũng đang kẹp một cái kẹp tóc nhỏ mà bà Thương tặng cho cô bé.
Cô bé vô cùng thích cái kẹp tóc do dì Thương tặng.
Nói tới đây, thế mà thật sự nghiêm túc suy nghĩ.
Mọi người đều chờ Tiểu Nùng Nùng trả lời.
Vài giây sau.
Tiểu Nùng Nùng vẫn lắc đầu: “Dì ơi, bây giờ cháu không thể đồng ý với dì được.”
Thật đúng là nghiêm túc.
Một cô bé xinh đẹp đáng yêu như búp bê phương Tây, bộ dạng lúc nói chuyện nghiêm túc, thật sự làm cho người ta muốn tiếp tục trêu chọc cô bé.
Tần Trăn đã lấy điện thoại di động ra quay lại.
Bà Thương dịu dàng nói: “Có thể nói cho dì biết vì sao không?”
Công chúa nhỏ: “Bố nói, bây giờ cháu còn nhỏ, phải chờ tới sau hai mươi tuổi, mới có thể biết cái gì là thích, chỉ có thể kết hôn với người mình thích.”
Làm con dâu chính là phải kết hôn với anh Thương Lâm.
Cái logic công chúa nhỏ vẫn hiểu được.
Mẹ ơi.
Tần Trăn cũng tán thưởng Ân tổng.
Thật tuyệt vời.
Ân tổng thật sự biết cách giáo dục con.
Còn sau hai mươi tuổi mới hiểu được cái gì là thích, chỉ thiếu nước nói trắng ra với công chúa nhỏ là, không thể yêu sớm.
Ân tổng lòng dạ Tư Mã Chiêu người qua đường ai cũng biết.
Ngay cả Phó Ấu Sanh cũng là lần đầu tiên nghe được.
Thì ta ông bố già Ân đã gieo rắc bao nhiêu ý nghĩ cho con gái mà không nói cho cô biết.
Ông bố già Ân Mặc: Bây giờ trẻ con trưởng thành sớm, không giáo dục trước, lỡ như ở bên ngoài thì thằng khốn nào lừa gạt thì làm sao bây giờ.
Thương Lâm thấy mẹ mình còn muốn thuyết phục công chúa nhỏ, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa.
Tiến lên ôm công chúa nhỏ xuống dưới: “Mẹ, mẹ đừng trêu em ấy nữa, em ấy còn nhỏ đó.”
Tuy rằng Thương Lâm mới mười ba tuổi, nhưng ôm một đứa trẻ năm tuổi thì vẫn thoải mái.
Bà Thương cũng không ngăn cản.
Bồi dưỡng tình cảm thật tốt.
Cô ấy cũng muốn bồi dưỡng tình cảm với bà thông gia tương lai.
“Sanh Sanh, hai nhà chúng ta cũng biết rõ nhau, nếu không cho tôi đặt cọc trước một chút?”
“Chỉ cần xếp con trai tôi đầu tiên lào được.”
“Đến lúc đó nếu công chúa nhỏ thật sự không thích, vậy thì có nghĩ là không có duyên.”
Tần Trăn nghe xong, nhìn con trai Tiểu Đậu Đinh nhà mình, tuy rằng đi bộ vẫn chưa ổn định: “Sanh Sanh, cậu không thể bất công, tuy rằng con trai tớ nhỏ hơn Nùng Nùng, nhưng lỡ như sau này Nùng Nùng thích kiểu tiểu chó săn thì sao.”
“Tuy rằng Thương Lâm nhà chúng tôi tuổi có hơi lớn, nhưng mà lớn hơn một chút thì sẽ thương con bé hơn.”
“Tiếu Liễm nhà tớ nhỏ thì nhỏ, nhưng cũng rất thương người.”
“Nhà chúng tôi……”
“Nhà chúng tôi……”
Vốn dĩ chỉ là hai người kia muốn xếp hàng cho con trai mình, chờ đến buổi tiệc tối.
Phó Ấu Sanh đã được cảm nhận trước cảnh mẹ già chọn con rể.
Rất nhiều bạn bè và bạn bè trong giới, sau khi nhìn thấy Nùng Nùng, đều có ý vô tình nhắc tới đính hôn từ bé.
Đây đã là thời đại nào rồi!
Phó Ấu Sanh nhìn một đám con rể tương lai bản thu nhỏ đáng yêu, rơi vào trầm mặc.
May mắn trước đó Ân Mặc đã dạy dỗ con gái mình rằng sau hai mươi tuổi mới được có suy nghĩ yêu đương.
Nếu không, cô thật sợ con gái đối mặt với nhiều mỹ nam thu nhỏ hấp dẫn như thế, sẽ không chống cự được.
Đối mặt với thử thách của mỹ nam.
Tiểu Nùng Nùng bị anh trai mình dắt đi, đi ra hoa viên bên ngoài bắt đom đóm chơi.
Phía sau còn có một đám đuôi nhỏ đi theo.
Cô bé cũng không chọn, trực tiếp giơ tay lên, nói mềm mại: “Mọi người cùng nhau chơi.”
Phó Ấu Sanh dựa vào trên vai Ân Mặc, nhìn hình ảnh này: “Sau này con gái anh sẽ không thành Hải Vương (*) đó chứ?”
(*) Hải Vương: là một từ thông dụng trên internet; từ này dùng để chỉ rất nhiều đồ vật mơ hồ, hoặc một người có trái tim giống như sống ở biển, và tất cả các sinh vật biển đều có mối liên hệ tuyệt vời với người đó, điều này dùng để mỉa mai, chế giễu và thậm chí là đáng ghét. (Baidu)
Không lựa chọn, đều muốn tất cả?
Ân Mặc bị lời nói của phu nhân nhà mình làm cho cười như không cười, nhéo mặt cô, cười nói: “Nếu như con gái em có bản lĩnh này, thì cũng không phải nhà chúng ta không nuôi nổi.”
Phó Ấu Sanh nhéo lại vào cánh tay anh: “Nếu anh dám nuông chiều con bé như thế, chiều thành đại ma vương, thì em sẽ không chơi với anh nữa.”
Khát vọng sống của Ân tổng luôn rất mạnh: “Không dám.”
“Sau này giáo dục con cái, đều nghe theo bà Ân.”
Phó Ấu Sanh hừ một tiếng: “Thế này còn tạm được.”
Hai người dựa sát vào nhau đứng ở trước cửa sổ sát đất.
Bên ngoài đom đóm bay lượn, pháo hoa rực rỡ, bọn trẻ tươi cười, bọn họ cũng không kiềm chế được mỉm cười.
Ước mơ đầu tiên mỗi năm đều có ngày hôm nay, ước mơ thứ hai mỗi tuổi đều có hiện tại, ước mơ thứ ba tương lai cùng buồn cùng vui, cả đời thuận lợi.
– Hoàn toàn văn –
💬 Bình luận chương