Edit: Sam | Beta: Mây
Người đàn ông chuẩn bị đi vào phòng tắm, đột nhiên xoay người lại.
Phó Ấu Sanh trơ mắt nhìn anh bước lại gần, tự động dán mắt vào cơ bụng rõ ràng, tiếp đó là đường nhân ngư. Ở nơi tối tăm trong căn phòng, ngay tại khoảnh khắc này, cảm giác xâm lược thuộc về người đàn ông dần bủa vây người cô.
Có điều, anh không chờ Phó Ấu Sanh thưởng thức khung hình gợi cảm.
Sau đó.
Cổ tay tinh tế bị ngón tay thon dài của người đàn ông ghim chặt trên gối.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên: “Không phải em thích nhất chuyện này sao?”
Phó Ấu Sanh cảm nhận độ ấm trên người anh, trái tim cô đập loạn nhịp.
Theo bản năng, cô nâng mí mắt, nhìn cảm xúc trộn lẫn trong đôi mắt anh, cô hoảng hốt chớp mắt một cái.
Đúng vậy.
Trước kia, cô rất muốn dùng việc thân mật kề cận anh, để chứng minh Ân Mặc yêu cô sâu đậm.
Giống như khi hai người càng dán gần nhau, anh sẽ yêu cô nhiều hơn.
Sau này lại.
Phó Ấu Sanh phát hiện, Ân Mặc rất yêu cơ thể cô, chỉ giới hạn từng đó mà thôi.
Cô tham lam… Cô muốn trái tim anh, nhưng người đàn ông này không có trái tim.
Nghĩ thế, đôi mắt Phó Ấu Sanh ngập nước, cô nhắm mắt lại, không nhìn anh nữa.
Ân Mặc không hề để ý, anh khảy nút thắt cổ áo cô mấy cái, hệt như đang trêu đùa sự phản kháng yếu ớt của cô: “Là trách anh không thỏa mãn em sớm hơn à, nên em không mặc những cái váy ngủ đó?”
Bàn tay ma thuật của người đàn ông v**t v* vành tai cô, mang theo dòng điện, truyền từ vành tai đến gan bàn chân.
Giây tiếp theo.
Hàng lông mi cong vút nhẹ mở, ngoại trừ phản ứng cơ thể, còn có đôi mắt ướt át, cố thể hiện nói: “Đúng vậy, phần cứng không được, kỹ thuật không tốt, hằng năm không chịu trở về nhà, không thỏa mãn được người phụ nữ của mình, Ân tổng nói còn không biết xấu hổ.”
Mắt Ân Mặc âm u, môi mỏng thong thả để lại hai chữ, thấm vào tâm can cô: “Tốt lắm.”
“Hôm nay, anh nhất định sẽ làm bà Ân vừa lòng.”
Nghe được mùi nguy hiểm rình rập khi người đàn ông gọi cô là bà Ân, Phó Ấu Sanh ngây người một lát, mỗi lần anh tra tấn cô trên giường mới nhớ tới cô là vợ anh. Không phải ngày thường anh gọi cô là Phó tiểu thư rất thuận miệng sao.
Cảm nhận ánh mắt dao động của cô, bỗng nhiên Ân Mặc thấp giọng cười.
“Ghen tị?”
“Em nên hiểu rõ, anh chỉ đối xử như vậy với em.”
Ân Mặc cầm cổ tay của cô, bàn tay người đàn ông thô ráp dán vào lòng bàn tay mềm mại cùng với nhiệt độ nóng bỏng.
Anh cất giọng vô cùng lạnh lẽo, không thèm che giấu.
Bên tai là tiếng cười nhẹ, Phó Ấu Sanh cắn chặt môi dưới, không nghĩ mình có thể tha thứ cho anh một cách dễ dàng được.
Phó Ấu Sanh muốn tránh khỏi lòng bàn tay chặt chẽ kia.
Ký ức ngày xưa ùa vào tâm trí cô, vành tai trắng như ngọc chợt đỏ ửng.
Mỗi khi cô nháo nhào với Ân Mặc, chỉ cần anh chủ động thân mật cùng cô, cơ thể cô đã bắt đầu hùa theo nhịp điệu của anh.
Phó Ấu Sanh không kịp đè nén trái tim mình thôi đập mạnh, cô giãy giụa: “Em không có ghen!”
Cô không muốn thừa nhận trước Ân Mặc.
Vì một cuộc điện thoại mà biến cô thành người phụ nữ ghen tuông bậy bạ.
“Còn cãi bướng.”
Ân Mặc cúi người hôn cô, so với thân mật thì đúng hơn là cọ xát vào tâm trí cô.
Anh không kiên nhẫn, tháo một loạt nút thắt. Ân Mặc dùng lực, mở nút áo cuối cùng.
Rầm.
Bóng đêm càng dày đặc.
Mùi hương ngọt ngào vốn bao trùm trong căn phòng ngủ, giờ đã thay thế bằng hương vị kh*** g**.
Đầu óc Phó Ấu Sanh trống rỗng, cô không nghe được bất cứ âm thanh gì.
Tuy nhiên, tiếng người đàn ông nói chuyện bên tai cô lại nghe rõ mồn một: “Phần cứng của anh được không, bây giờ biết sai rồi sao?”
Phó Ấu Sanh mất giọng, nói không nên lời.
Thấy hốc mắt hồng hồng của cô, còn chịu đựng không muốn khóc trước mặt anh. Đôi mắt Ân Mặc thâm sâu, che kín h*m m**n chinh phục của người đàn ông.
Anh càng muốn chiêm ngưỡng, khi cô khóc sẽ đẹp như thế nào.
—
Xuyên thấu qua bức màn ra khe hở bên ngoài, màn đêm buông xuống.
Người đàn ông khoác áo ngủ màu đen, bình tĩnh che lại thân hình đầy dấu vết, bước đến cửa phòng còn nhìn thoáng qua Phó Ấu Sanh nằm trên giường: “Bà Ân, hài lòng chưa?”
Tiếng cười cợt dễ dàng k*ch th*ch tiếng lòng cô, thật hài hước.
Mái tóc đen nhánh của Phó Ấu Sanh nhễ nhại mồ hôi, tản đều ra chiếc gối nằm màu trắng tuyết. Cô khóc ướt cả gối, hơi ghét bỏ nên từ từ dịch sang chỗ khô ráo.
Ân Mặc là người đàn ông chó, ban ngày áo quần chỉnh tề, đến buổi tối rất cố chấp ác liệt. Mỗi lần cô không khóc lóc hay không nói lời tốt đẹp, anh tuyệt đối không buông tha cho cô.
Xong việc, Phó Ấu Sanh cảm giác cô chính là mỹ nhân ngư thiếu nước, có nhu cầu cấp bách cần bổ sung.
Nhưng lần này, cả người cô không nhúc nhích được, một hồi lâu mới động đậy.
Cô mệt mỏi nhắm mắt lại, qua loa lấy lệ: “Hài lòng, khen thưởng năm sao, mang rác rưởi ra ngoài đi.”
Không nói được nhiều, gần như kiệt sức.
Ân Mặc đang chỉnh lại đai lưng áo ngủ: “?”
À, khen thưởng năm sao?
Vẻ mặt người đàn ông kỳ quái, anh nhìn người phụ nữ đang giả vờ ngủ, trong đầu nhớ tới lần đầu tiên gặp cô, khuôn mặt non nớt có thể vắt ra nước, lại một hai phải giả làm cô gái trưởng thành.
Nhà họ Phó nổi danh là thư hương thế gia ở Nam Thành, đời đời đều là bề dày lịch sử nức tiếng: người làm trong ngành giáo dục, nghệ thuật gia… Ở trong mắt người thường, bọn họ thú vị cực kỳ.
Phó Ấu Sanh được Phó gia nuôi lớn, từ nhỏ đã kế thừa tổ tông Dương Xuân Bạch Tuyết (*) phong nhã, một cô gái nhỏ mười mấy tuổi phải khắc sâu quy củ, nề nếp tận xương cốt.
(*) [阳春白雪; Dương Xuân Bạch Tuyết] hay còn gọi là [阳春古曲; Dương Xuân Cổ Khúc] là một cổ khúc trứ danh, tương truyền là được sáng tác vào thời chiến quốc, là một nhạc khúc cao nhã của nước Sở. Cre:
💬 Bình luận chương