Tiến hóa...Thánh Đá đang tiến hóa.
Rời khỏi Biển Hồn, Sunny nhíu mày. Mắt cậu thì lại đầy sự háo hức.
Nhưng chính xác thì sẽ có thay đổi gì với cô ta? Không có quá nhiều khả năng. Có thể là cấp bậc, phân loại hoặc là thuộc tính.
Rất hợp lý khi cho rằng đánh bại một kẻ địch ở cấp bậc cao hơn, Bóng sẽ có thể tăng đến một cấp bậc mới. Nhưng mà, có một khiếm khuyết trong logic đó.
Hắc Hiệp Sĩ không phải sinh vật Sa Ngã đầu tiên mà Sunny và Thánh đã giết. Thật ra thì hắn là thứ ba, Kẻ Ăn Xác và Tín Sứ Tòa Tháp là một và hai. Còn chưa đếm hai Nhện Sắt mà bức tượng sống đã làm thịt trước khi chết bởi kiếm của Sunny.
Nhưng cô đã không làm việc gì như là kéo ra một viên đá quý màu đen từ xác của chúng.
Nên, khả năng cao nhất là thứ khiến cô có thể hấp thụ linh hồn của một Sinh Vật Ác Mộng không chỉ là việc nó có sức mạnh phi thường, rất kì lạ nhưng rõ ràng đó là do sự liên kết bí ẩn gì đó mà hai người họ chia sẻ. Ít nhất Sunny cho rằng cậu đoán đúng.
Vẫn không giúp cậu hiểu được thay đổi gì sẽ xảy ra với con quái vật trầm mặc. Dù vậy, đó vẫn là một thông tin rất quý giá để biết được.
Trong tương lai, nếu Sunny muốn tiến hóa những cái Bóng của mình, cậu sẽ phải tìm những kẻ địch không chỉ mạnh mẽ mà phải còn phù hợp để chúng đánh bại. Một quái vật tương liên ở cấp bậc hay là phân loại cao hơn.
Nghiêng đầu, cậu cố nhớ thử xem có sinh vật nào khác ở Bờ Biển Bị Lãng Quên mà linh hồn có thể cho Thánh ăn. Trong một lúc, hình ảnh tên khổng lồ đá lang thang hiện vào đầu cậu.
'Ừ, thôi. Nghĩ cũng đừng có nghĩ.'
Lắc đầu, Sunny hơi mỉm cười và đi về phía đồng đội.
Bây giờ thì đợt hợp tác giữa họ đã kết thúc.
Tương lai mà cậu đã sợ hãi một lúc lâu cuối cùng đã sắp đến.
Ánh sáng của những lồng đèn xâm lược không gian rộng rãi của căn phòng mà đã từng thuộc về một nữ tư tế của đền thờ cổ đại này. Nhưng mà với sáu người tiến vào nơi bình yên của cậu, nó không còn có vẻ rộng rãi nữa.
Sunny nhìn quanh và thở dài. Căn phòng bí mật của cậu vẫn y hệt lúc cậu rời đi. Có những thứ nội thất đơn giản mà xa hoa được chạm từ gỗ nhạt, với vài thứ linh tinh cậu thu nhặt từ di tích. Những bức tường đá được trang trí với những chạm khắc tinh xảo. Một cái rương trống rỗng mà đã từng đựng đầy những mảnh hồn lấp lánh, bây giờ đứng ở đó, tối tăm và rỗng toang.
Cho Thánh Đá ăn đã khiến cậu phá sản. Đáng buồn, làm chủ nhân của một cái Bóng đói bụng không phải tham vọng rẻ tiền nhất...
Trên một trong những bức tường, có những đường kẻ được cắt vào đá, nhận ra một chút cảm xúc bị đè nén bên trong nó.
Hi vọng...
'Hi vọng là thứ độc tố mà sẽ giết người ta.'
Nhưng không. Đây là cách nói chuyện của Sunny ngày xưa. Kẻ thoải mái ẩn nấp đằng sau sự điên khùng, kẻ mà đã bỏ cuộc. Kẻ mà quá sợ hãi để đối mặt sự thật tàn nhẫn và trả cái giá để đoạt lấy thứ thuộc về mình, vốn dĩ là của mình.
Thắng lợi. Cứu rỗi.
Sunny đã xong với việc sợ hãi.
Với một vẻ mặt bình tĩnh, cậu nhìn sang Nephis và nói.
"Ngày sau ngày mai. Tôi vẫn còn việc phải hoàn thành trong Thành Phố Hắc Ám. Tôi sẽ tham gia mọi người ngày sau ngày mai...vì tốt vì xấu.''
Cô im lặng vài giây, và rồi một nụ cười mềm mại xuất hiện trên mặt.
"...Cảm ơn. Tôi cũng có vài thứ cần chuẩn bị. Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau quay lại Lâu Đài Tươi Sáng."
Cậu gật đầu và quay đi.
Nephis chưa từng có dấu hiệu mà cho thấy cô có khả năng cảm thấy sợ hãi, ít nhất là không có thứ gì cậu nhớ được. Nhưng cậu biết đó chỉ là diễn kịch. Thật ra thì cô biết quá rõ nỗi sợ hãi. Hơn hết mọi người ở đây, có lẽ là ngoại trừ cậu.
Dù sao thì cô cũng được biết đến nó ở tuổi rất trẻ.
Nên cậu cho rằng đằng sau gương mặt hờ hững và giọng nói bằng phẳng, chắc chắn cô cũng đang sợ hãi. Dù sao thì cô vẫn chỉ là một cô gái trẻ tuổi.
Và cô chính là người sẽ phải chiến đấu đến chết với Lãnh Chúa Tươi Sáng bất tử, chứ không phải họ.
Sunny nhìn những cái bóng.
'Một ngày. Sau một ngày, lời tiên tri sẽ bắt đầu thành hiện thực.'
💬 Bình luận chương