Sau đó, toàn bộ sự thoải mái biến mất khỏi giọng nói của Morgan. Khi cô ta nhìn Nephis, gương mặt đó như là lúc cô xé rách trái tim của Sunny ở trong Mộng Cảnh vậy - lạnh lùng và sắc bén, tỏa ra một cảm giác nguy hiểm trí mạng mà thậm chí còn không cần cô cố gắng.
"Cậu ta biết bao nhiêu?"
Nghe câu hỏi đó, Neph hơi nhún vai. Câu trả lời của cô đơn giản:
"Đủ."
Morgan thở dài, rồi mỉm cười từ khóe miệng.
"Hiểu rồi. Vậy thì sẽ khiến cho sự việc dễ hơn. Vậy thì tôi sẽ nói thoải mái."
Sunny nhìn hai người họ vài giây, rồi hỏi với vẻ tò mò trong giọng:
"Thật sao? Mấy người không lo lắng tôi sẽ báo lại cho Thánh Cor?"
Lưỡi Kiếm Thì Thầm bật cười. Ông ta trước đó chủ yếu đã giữ im lặng, nhưng mà không thể nào nhầm lẫn ông ta thành một người quan sát thụ động được. Chỉ bằng việc ngồi đó, trưởng bối của gia tộc Valor đã tỏa ra một sức mạnh lấn át, áp đảo. Như thể ông ta sở hữu căn phòng này... hay bất cứ căn phòng nào ông ta ở trong.
Thánh Madoc liếc nhìn Sunny với sự hờ hững.
"Thì có sao chứ?"
Và đó là vậy. Ông ta chỉ cần nói nhiêu đó để Sunny hiểu được Lưỡi Kiếm Thì Thầm không hề quan tâm đến việc Theo Gót Đổ Nát biết về cuộc nói chuyện của họ...không phải vì không có gì để giấu diếm, mà đơn giản là vì chính phủ còn lâu mới đủ khả năng hành động dựa trên những thông tin đó.
Biết hay không cũng vậy. Sunny đột nhiên có một sự thôi thúc muốn chém cái vẻ hờ hững khỏi gương mặt vị Thánh kia với Tội Lỗi An Ủi... Nhưng mà, cậu không để chút cảm xúc gì hiện ra trên mặt. Thay vì vậy, Sunny mỉm cười dễ chịu và gật đầu.
"Hợp lý. Xin lỗi...đó là một câu hỏi ngu ngốc."
Morgan tựa ra sau, cân nhắc gì đó. Rồi cô lên tiếng:
"Việc kẻ kia có đến hay không là không rõ. Nhưng mà, phần còn lại của lực lượng của Nữ Hoàng Sâu mà được cử đi cơ bản là đã được xác nhận. Biết chúng ta phải lo liệu với ai là một việc tốt...nhưng mà có vài thay đổi phút chót. Chúng ta phải sẵn sàng điều chỉnh chiến lược của mình hợp lý."
'Nữ Hoàng Sâu?'
Sunny tự hỏi liệu đó có phải là Tên Thật, danh hiệu...hay chỉ là một biệt danh chế nhạo mà Valor dùng cho Ki Song.
Morgan và Lưỡi Kiếm Thì Thầm có vẻ như không để ý đến sự hiện diện của cậu, chỉ nói chuyện chủ yếu vì lợi ích của Neph. Ít nhất thì cả hai người họ đều nhìn cô. Giọng nói của Thánh Madoc là hơi thờ ơ:
"Một trong những Thánh chư hầu của cô ta, Nanh Thảm Khốc, đã ở Góc Nam này được một thời gian rồi. Hắn là một chiến binh hung tợn, nhưng mà chúng ta không cần quá lo lắng về hắn. Chỉ riêng Thủy Triều Bầu Trời cũng đủ để giữ yên tên thô bạo đó."
Ông ta ngưng một chút, rồi nói thêm:
"Nhưng mà hai kẻ còn lại là con gái của Ki Song. Họ xứng đáng khiến chúng ta phải lo lắng đến. Chúng ta đã biết Người phải chiến đấu chống lại. Ai cần Tiếng Vang Siêu Việt khi có những sinh vật Đồi Bại phục vụ mình chứ? Dù vậy...phải có giới hạn gì đó với năng lực của Bậc Thầy Muông Thú. Không ai là không có điểm yếu. Đột nhiên, Nephis gửi cho cậu một ý nghĩ. [Cậu nghĩ sao?]
Sunny thở dài. Cậu biết một chút về Nanh Thảm Khốc, vị Thánh chư hầu của Song mà đã được cử đến Góc Nam ngay từ đầu chiến dịch. Ông ta là một kẻ dã man và là một chiến binh cực kì chết chóc, và cũng là một kẻ cô độc xa lánh và kín đáo. Về mặt sức mạnh, Sunny sẽ đặt ông ta trên Cormac, nhưng dưới Tyris.
Vậy thì, lực lượng đối đầu là như này: Ở một bên, là có Nanh Thảm Khốc và hai người con gái nuôi của Ki Song, Người trông chừng những hành động của đại gia tộc này. Nhưng mà nó cũng có nghĩa là nếu Song quyết định đột kích kẻ địch, cậu sẽ ở ngay trên đường họ.
'Nhưng mà chính xác thì họ giấu thứ gì trong tay áo chứ?'
Vào lúc đó, Morgan đột nhiên nhìn cậu và nói, giọng nói cô mang chút vị tò mò.
"Ồ, cũng sẽ có người con gái thứ ba nữa. Một Bậc Thầy... Song Seishan. Không ai biết nhiều về cô ta, khi cân nhắc đến cô ta đã bị lạc gần cả thập kỷ trong Cõi Mộng. Hai người nên biết cô ta tốt hơn tôi, vì cô ta cũng đến từ Bờ Biển Bị Lãng Quên. Vậy thì...cô ta như thế nào?"
Sunny và Nephis liếc nhìn lẫn nhau, cảm thấy bất an. Sau vài giây yên lặng, cậu trả lời:
"...Rắc rối. Nếu phải miêu tả cô ta bằng một từ, thì đó sẽ là từ tôi chọn - cô ta là một rắc rối."
💬 Bình luận chương