Nghĩ như vậy, Lư Kiều Nguyệt mơ mơ màng màng đi vào giấc mộng ngọt ngào.
Trong mơ mơ màng màng, nàng cảm giác xe trâu khẽ vấp khẽ vấp đi về phía trước, hình như lại có người lên xe, hình như mẹ nàng đang nói chuyện cùng người nào đó. Không biết lại đi bao lâu, xe trâu đột ngột dừng lại.
Lư Kiều Nguyệt mở to mắt, còn không phản ứng kịp, nhưng rất nhanh nàng cũng cảm giác được không khí có chút khác thường.
Nàng ngẩng đầu nhìn Mai thị bên cạnh, thấy bộ dáng mẹ nàng hết sức nghiêm túc, tay nắm chặt tay nàng, tựa hồ có chút câu nệ. Lại nhìn sang một bên, chẳng biết lúc nào trên xe đã có không ít người ngồi, có nữ có nam, có trẻ có già. Còn có hai người là Đại Khê thôn bọn họ, một người là Quế Hoa tẩu tử, còn một người là Lưu Nhị gia.
Thần sắc mọi người trên xe rất dị thường, tựa hồ có chút khẩn trương, có một số rũ mắt tràn ngập e ngại, kiêng kị, cùng với chán ghét và e sợ tránh không kịp.
Lư Kiều Nguyệt theo tầm mắt mọi người nhìn qua, nhìn thấy người đứng ở trên xe.
Người nọ nhìn qua tuổi tác không lớn lắm, có thể thấy được không vượt qua 30 tuổi. Dáng người cao lớn, vóc người nam tử phương bắc vốn không thấp, nhưng hắn lại cao hơn người khác nửa cái đầu. Làn da hơi đen, mắt một mí dài nhỏ, sống mũi cao thẳng, môi mỏng mỏng. Một thân cơ bắp, thông qua lớp quần áo không dày, có thể thấy được cơ bắp căng phồng.
Đây là một nam nhân tướng mạo không được coi là quá anh tuấn, nhưng tuyệt đối không khó coi. Làm cho người ta sợ hãi chính là khí thế của hắn cùng với dáng người cao lớn tạo cảm giác áp bách, như một tòa núi nhỏ.
Thần sắc hắn lạnh lùng, xem ra là người không dễ nói chuyện người.
Lư Kiều Nguyệt hiếu kỳ trừng mắt nhìn, chẳng lẽ là người này khiến cho trên xe người dị thường sao?
Hắn là ai?
Nghĩ như vậy, nàng tựa hồ ý thức được chằm chằm vào người ta như vậy, đó còn là một nam tử, thấy không hay cho lắm. Vội vàng rủ mắt xuống, tựa vào Mai thị. Mai thị cũng cảm giác được con gái câu thúc, lấy tay kín đáo vỗ lưng an ủi con gái mình.
Trên xe rất yên tĩnh, duy chỉ có Ngưu Đại tựa hồ quen biết người này đã lâu, không lộ ra câu nệ.
“Tiến Tử, muốn đi lên thị trấn à?”
Người nọ nhẹ gật đầu, không nói lời nào lên xe.
💬 Bình luận chương