“Cha, người đừng nghe lão Tam, nó xưa nay là kẻ miệng không có cửa, nói chuyện không biết nghĩ.” Lư Minh Xuyên vội vàng giải thích.
Lư Minh Sơn cương mặt hô lên: “Đại ca nhị ca, chẳng lẽ ta nói sai rồi…”
Lư lão hán run run cánh tay chỉ về phía hắn: “Giỏi, thì ra ngươi nghĩ như vậy, nó là em gái ruột của ngươi đấy!”
Vừa nói xong, Lư lão hán lệ rơi giàn dụa.
Lư Minh Xuyên cùng Lư Minh Hải thấy vậy đều nóng nảy.
“Lão Tam, mau xin lỗi cha đi!”
Lư Minh Hải đá một cái, “Nói đệ đấy, nói lung tung cái gì, không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại!”
Nói cho cùng Lư Minh Sơn không phải là người đại gian đại ác gì, thấy đã chọc giận tới hai huynh trưởng, lại khiến cha thương tâm khổ sở, trong lòng không khỏi có chút áy náy.
“Cha, con sai rồi, trong lòng con không nghĩ như vậy đâu. Chỉ tại buổi sáng ngủ không ngon, lại bị người gọi dậy làm việc…” Lư Minh Sơn nói lắp ba lắp bắp.
Lư lão hán lau nước mắt, lại tập tễnh đi về phía trước.
“Ngươi trưởng thành, cha không quản nổi ngươi…”
Lư Minh Xuyên vội vàng đuổi theo.
Lư Minh Hải đứng tại nguyên chỗ, trừng mắt nhìn Lư Minh Sơn: “Lần sau nói chuyện tỉnh táo chút, cũng là người làm cha rồi, cái gì có thể nói, cái gì không thể nói, chẳng lẽ đệ không biết sao?”
“Nhị ca…”
Lư Minh Sơn thần sắc ấp úng, so với đại ca chất phác trung thực, hắn càng sợ nhị ca hơn. Hắn khi còn bé mỗi lần gây họa, nhị ca sẽ đánh đấm hắn, đánh hắn đau toàn thân.
“Được rồi, đi về nhà thôi, về nhà thì đi xin lỗi cha. Đều là người một nhà, cha sẽ không trách đệ.” Lư Minh Hải cảm thán nói.
Lư Minh Sơn gánh thùng phân, thần sắc ỉu xìu đi theo phía sau hắn.
💬 Bình luận chương