Ngọc Linh ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh nhấp nháy phản chiếu lên gương mặt nhỏ nhắn của cô. Đôi tay nhanh nhẹn gõ phím, nhưng trong lòng cô, sự hồi hộp đang dâng lên. Mỗi lần xâm nhập vào hệ thống của Đổng Quân, cô đều cảm thấy như đang đứng bên bờ vực, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân.
“Có tin gì không?” Tô Vân hỏi, đứng phía sau Ngọc Linh, đôi mắt xanh sáng rực chờ đợi.
“Chưa,” Ngọc Linh đáp, không rời mắt khỏi màn hình. “Nhưng tôi cảm nhận được có điều gì đó lớn lao đang diễn ra. Đổng Quân không phải kiểu người chỉ ngồi yên một chỗ.”
Lục Minh bước vào, mang theo một tách trà nóng. “Ngọc Linh, tôi cần em tập trung. Nếu chúng ta không kịp thời phát hiện ra kế hoạch của hắn, sẽ không chỉ có chúng ta gặp nguy hiểm.”
“Tôi biết,” Ngọc Linh thở dài, “nhưng tôi cần thêm thời gian.”
Vài phút sau, màn hình máy tính hiện lên một loạt thông tin. Ngọc Linh nheo mắt, tập trung vào dòng chữ hiện ra. “Tôi đã tìm thấy một tài liệu mật. Có vẻ như Đổng Quân đang lên kế hoạch tấn công vào những khu vực mà các nhóm phản kháng đang hoạt động.”
“Cụ thể là gì?” Tô Vân gặng hỏi.
“Đây,” Ngọc Linh chỉ vào màn hình. “Hắn đã lên danh sách những địa điểm sẽ bị tấn công, kèm theo thời gian cụ thể. Nếu không kịp thời cảnh báo, sẽ có nhiều người vô tội bị giết.”
Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề như bầu không khí trước cơn bão. Tô Vân cảm thấy một nỗi sợ hãi lan tỏa trong lòng. “Chúng ta phải hành động ngay lập tức.”
“Nhưng làm thế nào?” Lục Minh hỏi. “Chúng ta không thể đơn độc chống lại một lực lượng mạnh mẽ như vậy.”
Ngọc Linh đã quay lại với màn hình, ánh mắt rực rỡ. “Tôi có thể tạo ra một mã giả, điều hướng thông tin để đánh lạc hướng hắn. Chúng ta có thể dùng thời gian đó để lên kế hoạch phản công.”
“Nghe có vẻ mạo hiểm,” Lục Minh nhăn mặt.
“Không có rủi ro, không có chiến thắng,” Tô Vân lên tiếng, giọng nói vững vàng. “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”
Ngọc Linh gật đầu, ngay lập tức bắt tay vào việc. Tô Vân và Lục Minh cùng nhau thảo luận về những bước tiếp theo. Họ cần một kế hoạch chặt chẽ, nhưng cũng phải đủ linh hoạt để điều chỉnh theo tình hình.
Khi màn đêm buông xuống, Ngọc Linh vẫn miệt mài trước màn hình. Tô Vân và Lục Minh đứng bên cạnh, đôi mắt không rời khỏi những dòng chữ trôi nhanh. “Tôi đã hoàn thành mã giả,” Ngọc Linh thông báo, giọng đầy tự hào. “Chúng ta có khoảng ba tiếng trước khi hắn nhận ra.”
“Chúng ta phải chia nhau ra,” Lục Minh nói. “Tôi sẽ đi kiểm tra các khu vực dự kiến bị tấn công. Tô Vân, em ở lại đây với Ngọc Linh để có chuyện gì xảy ra, tôi cần em bên cạnh để kịp thời xử lý.”
Nhìn vào ánh mắt kiên định của hai người, Tô Vân biết rằng họ đều có lý. “Được rồi,” cô thở dài. “Nhưng hãy cẩn thận.”
Lục Minh gật đầu, rồi nhanh chóng ra ngoài. Tô Vân cảm thấy lo lắng, nhưng cũng hiểu rằng đây là cách tốt nhất để đối phó với tình hình hiện tại.
“Chúng ta cần phải nhanh chóng chuẩn bị,” Ngọc Linh nói, đôi tay lại bắt đầu gõ phím. “Tôi sẽ liên tục không, sẽ quá muộn.”
“Được rồi, hãy làm theo kế hoạch ban đầu,” Tô Vân nói, ý chí kiên định trở lại. “Chúng ta sẽ không để hắn kiểm soát.”
Ngọc Linh gật đầu, nhưng Tô Vân cảm nhận được sự lo lắng trong ánh mắt cô. “Chúng ta phải nhanh chóng,” Tô Vân thúc giục. “Thời gian không còn nhiều.”
Cả ba người nhanh chóng lên đường. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, mỗi bước đi như một cuộc chiến sinh tử. Tô Vân cảm thấy sức mạnh từ bóng tối bên trong mình đang dâng trào. Cô sẽ không để bất kỳ ai phải chịu thiệt thòi vì sự tham lam của Đổng Quân.
Họ bắt đầu kế hoạch tập hợp lực lượng, nhưng trong lòng Tô Vân, một cảm giác lo lắng cứ lẩn quẩn. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, và cô biết rằng bóng tối không chỉ là kẻ thù bên ngoài, mà còn là những bí mật ẩn sâu trong tâm hồn mình.
,
💬 Bình luận chương