Vốn dĩ quán bar đang náo nhiệt, lúc này hoàn toàn yên tĩnh, tất cả đèn đều được mở lên sáng trưng.
Ưu Ưu mặc quần áo đồng phục nhân viên màu trắng đen, tóc cột đuôi ngựa, gương mặt bình tĩnh, tất cả ánh mắt mọi người đều tập trung vào cô.
Cố Diệp Phi
“Không phải của cô sao lại ở trên người cô?” Người cảnh sát nghiêm nghị chất vấn, sau đó móc cồng tay ra.
“Tôi làm sao biết, có người cố ý đổ tội cho tôi!” Ưu Ưu lớn tiếng phản bác.
“Chính cô ấy bán cho chúng tôi, hôm qua chúng tôi hẹn sẽ đến đây giao dịch!” Một thanh niên tóc vàng bị truy ra trên người có má túy nói với cảnh sát kia.
Cảnh sát kia bắt lấy tay Ưu Ưu, muốn còng tay cô lại thì bọ một cánh tay chặn lại, vẻ mặt Đường Thiếu Đình lạnh nhạt nhìn vị cảnh sát kia, “Tôi là ông chủ ở chổ này!”
“Anh Đình, nhân viên của anh bán m* t**, bị chúng tôi tại chổ thu được 2 nói mà túy, vật chứng nhân chứng đều có, chúng tôi phải bắt giữ cô ta!” Vị cảnh sát kia tỏ ra thiết diện vô tư nói, mặc dù ông ta cũng quen biết Đường Thiếu Đình.
“Anh Đình, em bị hãm hại!” Ưu Ưu vô lực nhìn anh kích động nói.
Bộ dáng vô lực làm cho người khác thương tiếc, anh đi đến trước mặt cô, nhìn cô nhỏ giọng nói, “Đừng sợ, anh Đình tinh tưởng em, em đi trước cùng bọn họ, phối hợp điều tra trong sạch, vĩnh viễn là trong sạch.”
Cô liền biết là anh tin cô.
Chỉ thấy Thập Tam Muội đứng đó không xa, thần sắc phức tạp, cô cũng không nói gì.
“Vâng” Ưu Ưu nhìn Đường Thiếu Đình sao đó ngoan ngoãn gật đầu, sau đó hai tay bị còng lại.
Cô lại bị người khác hãm hại ngay tại trước mắt anh, trong lòng anh tự nhiên muốn bảo vệ cô, thậm chí muốn ngăn cảnh sát kia mang cô rời đi.
Anh biết anh làm như vậy là không có lí trí, cũng không giúp gì được cho cô, chỉ làm tăng thêm phiền phức cho cô mà thôi.
Ưu Ưu bị mấy người cảnh sát kia mang đi, khách trong quán bar cùng đi hết, chỉ còn lại nhân viên trong quán và Thập Tam Muội, cũng người anh thấy được bộ mặt thật của Ưu Ưu, lại làm cho anh không nghi ngờ cô. Còn thể hiện cô là một người tốt nữa chứ!!,
💬 Bình luận chương