Ánh mắt Lục Tiểu Cổn dừng ở trên mặt Lâm Dương, trầm giọng nói: “Kế hoạch là năm hai nhập ngũ!”
Anh rất rõ ràng và kiên định với kế hoạch của chính cuộc đời anh!
Bắt đầu từ lúc còn nhỏ, anh đã có lên kế hoạch cho cuộc đời như vậy, trừ việc phải gánh vác sứ mệnh gia tộc ra, trở thành binh lính hàng đầu như Đại ma vương Lục, đó cũng là lý tưởng của anh!
Khi anh nhập ngũ, vừa hay cô cũng lên năm nhất……
Lâm Dương thầm nghĩ.
“Em tính thi vào trường đại học nào?” Anh nhìn về phía cô, trầm giọng hỏi.
“Lý tưởng của em là Thanh đại!” Cô cười trả lời, vẻ mặt tự tin.
“Được, anh chờ em ở Thanh đại!” Anh lại nói.
Nói xong, anh cúi đầu, tiếp tục nghiêm túc tự hỏi, tính toán.
Cố Diệp Phi
Lâm Dương nhìn anh ngồi trong nắng ấm, nhìn như cao ngạo lạnh lùng, cô đang thất thần bởi lời anh nói.
“Anh vì em mới thi vào Thanh đại ư?” Hồi lâu sau, cô nghi ngờ hỏi.
Anh ưu tú như vậy, tới bộ đội nhất định có thể thi đậu trường quân đội, đại học với anh mà nói chỉ là cái bằng cấp, khu nào cũng không sao.
Cổn gia ngẩng đầu, hai mắt lạnh nhạt nhìn cô, ánh mắt kia đang nói: “Em nói xem?”
Lâm Dương cảm giác trái tim cô lại bị thần tình yêu bắn một mũi tên, đó là cảm giác tim đập thình thịch!
Cũng là cảm giác như nằm mơ một lần nữa!
Sao anh có thể tốt với cô như vậy chứ?! Sao có thể cưng chiều cô đến vậy?!
Anh đã tính ra đáp án, chỉ thấy nha đầu còn đang nhìn anh thất thần.
Ánh mắt cô như…… Liếc mắt đưa tình!
Anh ngồi dậy, dù bận vẫn ung dung nhìn cô, “Có phải muốn làm gì với anh không?”
“A? Làm, làm cái gì đấy?!” Cô hoàn hồn, kinh ngạc nói.
“Ví dụ như, hôn anh một cái!” Anh trầm giọng nói.
Hai má Lâm Dương thoáng cái đỏ như cà chua!
“Không!” Cô vô cùng kiên định nói.
Cổn gia: “Bạn trai em làm em không có h*m m**n hôn đến vậy sao?”
Lâm Dương: “Em còn nhỏ ma……”
Cổn gia quét mắt nhìn phía trước cô, “Là chưa đủ lớn……”
Lâm Dương ngây ngốc cười, nào biết đâu rằng anh nói đến bánh bao nhỏ của cô!
Đến khi cô phản ứng lại, anh đã cúi đầu nghiêm túc tự hỏi, dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng cấm dục kia làm cô không có cách nào nối liền anh với “Lưu manh”!
……
Uống một túi thuốc pha nước, hai viên thuốc trị cảm xuống bụng rồi, bệnh cảm mạo của anh đã tốt hơn, ngay cả Lục Tiểu Vũ cũng lên tinh thần. Sau khi sửa sang một phen, cô tự lái xe đạp của mình đi đóng phim.
Đoàn phim không ai biết bối cảnh của cô, cô làm thế thân cũng dùng tên giả!
Không nói đến kiếm tiền, đây cũng là một loại trải nghiệm, còn có thể rèn luyện tính tình.
Cô là thế thân, không thể bại lộ thân phận thật sự, cho nên ở đoàn phim chỉ có thể chịu thương chịu khó, khiêm tốn thuận theo!
Còn việc cô thường xuyên gặp phó đạo diễn có ý đồ tiềm quy tắc cô gì đó, cô còn phải theo chân bọn họ làm quen, không thể đắc tội bọn họ, cũng không thể làm ầm ĩ với bọn họ!
Chuyện này cô cũng không nói với Tiểu Bạch Thái, tính tình hung bạo của cậu nếu biết cô bị ức hiếp ở đoàn phim, còn không phá luôn đoàn làm phim à?!
Trong rừng trúc, một nữ hiệp mặc đồ cổ trang màu đỏ rực, trong tay cầm trường kiếm, hai chân dẫm lên cây trúc, bóng hình yêu dã như đang bay múa……
“Cô gái này, làm diễn viên võ thuật đóng thế đáng tiếc quá, gương mặt này còn đẹp hơn nhiều các cô gái khác!” Đạo diễn nhìn máy theo dõi, vuốt râu nói.
“Đúng không? Nha đầu này đọc lời kịch xuôi lắm, hoàn toàn chỉ dùng giọng gốc quay phim!” Phó đạo diễn ở bên cạnh cũng nói.
,
💬 Bình luận chương