Đôi mắt phía sau lớp mặt nạ, cứ nhìn chằm chằm vào dấu dâu tây màu hồng phấn trên cổ của Lâm Dương.
Khương Dao Dao ghen tị đến phát điên lên.
Sao Lâm Dương lại không biết cô ta là đang mỉa mai cô ăn nhờ ở đậu cơ chứ!
Cô cũng không nói gì cả, bước đi vào phòng của mình.
Cũng là vào ngày hôm sao, lâm Dương cũng mới biết được, rằng công của nhà Khương Dao Dao sắp phải đối mặt với việc phá sản, căn nhà của bọn họ đều đi thế chấp cho ngân hàng, nhà ở hiện tại cũng là nhà đi thuê.
Đây là do dì nói cho cô biết, cô còn nghe dì nói, ông nội Khương cũng lấy hết tiền tích góp suốt cả đời ra để giúp đỡ cho công ty của con trai.
Lâm Dương đi tìm ông nội Khương đang tập thể dục buổi sáng, tỏ ý rằng trong tay cô cũng có tiền, sau này ông cụ không cần chuyển tiền cho cô nữa, sau này lên đại học, cô cũng có thể tự mình nghĩ cách lo toan chuyện học phí!
“Dương Dương, nếu như Dao Dao có thể có một nửa hiểu chuyện, một nửa tài năng được như cháu, vậy thì tốt rồi!” Ông cụ Khương cảm khái mà nói.
Cô cũng không nói gì cả.
Khi còn nhỏ, lúc cha mẹ cô vẫn còn, cô cũng vẫn vô ưu vô lo, mãi cho đến sau này, cô không thể nào không hiểu chuyện được, không thể nào không cố gắng học tập, sau này còn có thể tự lập!
Một chiếc xe thể thao màu xanh sapphire vừa bắt mắt lại thoáng đãng như một mũi tên mà chạy như bay đến, trên ghế lái xe, là một anh chàng đẹp trai đeo kính râm, kèm theo đó là một cô gái xinh đẹp với mái tóc dài thướt tha ngồi bên ghế phó lái.
Chiếc xe thể thao dừng lại ở sân bóng rổ bên cạnh đại viện!
Trần Tiểu Quả đang dọn đồ uống, vừa liếc mắt nhìn một cái đã nhận ra chàng trai đeo kính râm quyến rũ bước từ trên xe xuống!
Chỉ nhìn thấy cậu ta đi đến bên ghế phó lái mở cửa xe ra, một cô gái xinh đẹp mang đôi giày da cao gót, mặc một chiếc váy bó sát, mái tóc dài thẳng thướt tha, anh ta thân mật ôm lấy chiếc eo nhỏ của cô ta, bước đi đến trước mặt tám người bọn họ.
Trần Tiểu Quả lập tức bỏ chai nước khoáng xuống, lấy điện thoại ra muốn gọi điện, cũng vừa hay, cậu cả Diệp cùng cô gái xinh đẹp cũng đã bước gần đến đây.
,
💬 Bình luận chương