Nhìn thái độ khác thường của Tần Lan, Diệp Kiều luôn cảm thấy hình như bà ta rất sợ Diệp Trăn Trăn làm loạn, rất sợ con gái bảo bối của bà ta làm xấu mặt trước mặt đại gia đình?
Cô lựa chọn yên lặng đảm bảo, kết quả giám định của tôi là đúng sự thật và hợp lệ! Đương nhiên, báo cáo giám định này không có đóng dấu, là hành vi cá nhân của tôi, không liên quan đến đơn vị tôi!”. Tần Dương nỗ lực duy trì sự bình tĩnh, dùng giọng điệu chuyên nghiệp nói.
“Ồ…nếu anh đủ chuyên nghiệp, không phải anh không nên làm việc cá nhân sao?”. Diệp Kiều giễu cợt.
“Diệp Kiều! Chị đừng nói lảng sang chuyện khác! Anh họ tôi chỉ vì giúp tôi vạch trần hàng giả như cô thôi!”. Diệp Trăn Trăn bước tới, mạnh mẽ nói, giọng nói cực lớn, bây giờ cô ta ước gì có thể dùng loa phóng thanh để cho tất cả mọi người trong đại viện đều biết, Diệp Kiều không phải con cháu nhà họ Diệp, nhà họ Diệp không có đứa con ngoài giá thú như vậy!
“Diệp Trăn Trăn! Con đủ rồi đó! Còn quấy rối nữa, mẹ sẽ đánh con! Mau xin lỗi chị con đi! Sợi tóc kia do con tùy tiện lấy ở đâu ra, căn bản không phải của chị con!”. Tần Lan nóng nảy, giấy không thể gói được lửa, huống gì, con nhóc ngu xuẩn này lại tự mình nhóm lửa!,
💬 Bình luận chương