Đương nhiên là sợ!
Giáo đấu mấy lần đều là Diệp Kiều chiếm thế thượng phong, cuối cùng vả cho hai mẹ con họ sưng vù mặt lên!
“Diệp Kiều, cô là cái thá gì mà uy hiếp tôi?! Cô không thấy, các bà các cô quyền cao chức trọng của cô đều sợ tôi sao?! Một con tiện nhân như cô mà có thể làm khó được tôi?!”. Tần Lan vẫn lớn lối như trước.
Các bà các cô nhà họ Diệp đều lấy đại cục làm trọng mà nhẫn nhịn!
Diệp Kiều khoanh hai tay trước ngực, nở nụ cười nhạt, hai mắt nhìn chằm chặp Tần Lan, dáng vẻ đó khiến Tần Lan hơi sợ hãi.
Cố Diệp Phi
“Bà Tần, lời của dì khiến tôi rất sợ đó! Không sai, đúng là tôi không thể làm gì dì! Tôi chỉ muốn nói cho dì biết, làm người phải tin hai chữ “báo ứng”! Điều kiện của dì, nhà họ Diệp chúng tôi đồng ý!”
“Kiều Kiều!”
“Kiều Kiều!”
Lão tham mưu trưởng và Diệp Thắng Huân đồng thanh hét.
“Ông nội, cha, con không ấm ức! Ai là người của nhà họ Diệp, ai không phải, vốn dĩ sự thật đã bày ra đó rồi, để vài người tiếp tục sống lừa mình dối người là được rồi! Dù sao con cũng muốn nhìn xem, điều đó có thể mang lại lợi ích gì cho bọn họ!”. Diệp Kiều cất giọng nói, hết sức hào phóng.
Lúc này, trong mắt người nhà họ Diệp, hình bóng mảnh khảnh kia như thể phát sáng, khiến cho những phu nhân có đôi mắt rất kén chọn này đều thấy đẹp mắt.
“Kiều Kiều, cô có lỗi với con!”. Hai người cô đỏ mắt, bước tới phía trước nói: “Thiệt thòi cho con rồi!”
Hai bà cô cũng cảm động với sự hiểu chuyện của Diệp Kiều, lão tham mưu trưởng càng thế, ông còn đau lòng không gì sánh được, lại càng hổ thẹn hơn, đường đường một nhà họ Diệp lại phải để cháu gái cưng của ông nhượng bộ, hy sinh!
,
💬 Bình luận chương