Diệp Thành còn tưởng Hoa Nhụy biết đó là cố ý, thấy cô ấy hung dữ, càng cảm thấy cô ấy đáng yêu, cũng càng muốn bắt cóc cô ấy về hơn!
“Hoa Nhụy bé nhỏ, đồ ngốc, anh cố tình gài bẫy cô ta thôi, em không nhìn ra à? Nếu không thì làm sao vả mặt cô ta được, em nói xem có đúng không?”. Diệp Thành ôm lấy gò má của Hoa Nhụy, cười nói.
Hoa Nhụy vội vàng lùi về sau một bước: “Thế cũng không được! Anh đã dùng mỹ nam kế! Dù sao đêm nay em cũng muốn đi cùng ngài Kiều!”. Nói xong, cô đã bước tới bên cạnh Diệp Kiều, còn Diệp Kiều thì đắc ý nhìn Diệp Thành tức giận!
“Hoa Nhụy! Anh khó khăn lắm mới được nghỉ! Lần sau em gặp anh thì chính là hơn nửa năm sau rồi đó!”. Diệp Thành vô cùng bi thương nói.
Thấy Diệp Thành như vậy, Diệp Kiều càng đắc ý hơn, trực tiếp dắt lấy tay Hoa Nhụy, hơn nữa còn mười ngón tay đan nhau!
“Diệp Thành, bây giờ anh và Hoa Nhụy chỉ đang trong giai đoạn thử qua lại thôi! Gấp gáp cái gì?! Hoa Nhụy, sau này cô cẩn thận với anh ấy một chút, anh ấy là quân nhân, quy tắc quân đội đã nói rồi, quân nhân trước khi cưới không được có hành vi nào đó! Cho nên, để anh ấy nhịn đi!”
“Ngài Kiều, hành vi nào đó, là có ý gì?”. Hoa Nhụy cau mày nói.
“Hoa Nhụy! Em đừng tin mấy lời ma quỷ của nó! Con nhỏ Diệp Kiều này, ngoài miệng nói thì dễ nghe, đừng tưởng là anh không biết mày và A Kiêu, hai người trước khi kết hôn đã…”. Diệp Thành còn chưa nói hết lời thì tay của Diệp Kiều đã bổ nhào về phía anh!
Diệp Thành nhanh chóng né ra.
“Bây giờ em đưa Hoa Nhụy về chỗ ở, đêm nay anh đến chỗ ông nội đi! Em có việc tìm anh!”. Diệp Kiều quát lớn, dứt lời là kéo Hoa Nhụy đi liền.
Nhìn bạn gái cưng của mình bị em gái lôi đi, Diệp Thành quả thật chửi tục trong lòng, vốn muốn dằn vặt cô một bữa, kết quả thì ngược lại…!
!!!
Nghĩ đến việc Hoa Nhụy sắp đến miệng lại bị kéo đi mất, anh âm thầm khẽ cắn môi.
,
💬 Bình luận chương