Kiều Thiêm ném lại một câu, cũng không thèm liếc mắt Ninh Tĩnh lấy một cái đã đi ngay!
Ninh Tĩnh là mối tình đầu của anh, trong bốn năm nay, cho dù vẫn hận cô ta, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn tồn đọng một chút hồi ức tốt đẹp năm đó. Mà bây giờ, người phụ nữ ngay tại lúc anh nghèo khó hai bàn tay trắng đã phản bội anh, vứt bỏ anh, châm chọc anh, sỉ nhục anh, đá anh xuống địa ngục, bây giờ thấy anh lên như diều gặp gió là lại muốn quay đầu, giả vờ đáng thương trước mặt anh để tranh thủ tình thương của anh, thật sự đã xóa sạch một chút cảm tình còn sót lại của anh đối với mối quan hệ này!
Thật là hy vọng chưa từng gặp cô ta quá!
Người phụ nữ suýt nữa hủy hoại cả cuộc đời anh!
“Kiều Thiêm!”. Ninh Tĩnh nhìn bóng lưng cao ngất mặc tây trang, khóc lóc gọi.
Những nhân viên phục vụ đứng lại hóng hớt đã bị trưởng ca quát mà giải tán cả rồi, Diệp Kiều đi về phía Ninh Tĩnh đang ngồi dưới đất, chật vật không chịu nổi: “Đúng là, sông có khúc, người có lúc, không bao giờ ngờ được, cậu thanh niên xuất thân từ nông thôn năm đó bị cô lợi dụng, lợi dụng xong là đá văng, còn sỉ nhục anh ấy bằng mọi cách, ngày hôm nay lại có thành tựu như vậy nhỉ!? Ninh Tĩnh, không lâu sau nữa, giá trị con người Kiều Thiêm còn có thể tăng vọt! Đúng rồi, chắc cô cũng đã thấy, anh ấy đã có bạn gái!”
Diệp Kiều hả dạ nói, bốn năm nay, cô thấy Kiều Thiêm trầm lặng như một cái máy, suốt ngày chỉ biết viết code, phát triển phần mềm, thật ra có không ít cô gái theo đuổi anh, nhưng anh chưa từng đáp lại bọn họ, chỉ biết làm việc!
Bây giờ anh rốt cuộc cũng hết khổ rồi, cô cảm thấy vui vẻ thay cho anh!
“Bốn năm nay anh ấy liều mạng làm việc, chính là để có một ngày có thể xả giận trước mặt cô, không ngờ, cô còn không biết tự lượng sức mình mà đụng ngay họng súng! Đụng thì đụng đi, còn giở mánh khóe cũ, đúng là đê hèn!”. Diệp Kiều nói một cách ghét bỏ không gì sánh được, rồi cô thở phào một hơi: “Con mẹ nó thật là thoải mái!”
Diệp Kiều chán ghét không thèm liếc cô ta lấy một cái mà đi ngay.
Đầu óc Ninh Tĩnh ong ong, bây giờ quả dưa hấu Kiều Thiêm không hai được, mà ngay cả hạt vừng Từ Lãng mới câu được cũng bị cô ta vứt bỏ luôn!
Còn mặt mũi, người như cô ta ngay từ khi còn trong bụng mẹ đã không có mặt mũi rồi, trước nay không hề quan tâm!
“Ồi! Lạnh quá! Sao lại nổi gió lớn như vậy?”. Bốn người vừa ra khỏi nhà hàng, cái đầu xù mì tôm của Lục Bắc Đồng đã bị gió lớn thổi bông lên, còn cái áo len trên người cô trong nháy mắt đã bị gió thổi xuyên thấu, lạnh cóng đến mức ôm cơ thể be bé, nhìn chòng chọc cái áo khoác vắt trên cánh tay anh cả.
“Anh cả anh cả, cứu mạng với!”. Lục Bắc Đồng giậm chân nói.
,
💬 Bình luận chương